Trị Đám Thân Thích Cực Phẩm - Ta Dẫn Nhãi Con Làm Giàu Ở Cổ Đại (Đem Con Phân Gia, Ăn Ngon Uống Đã)
Chương 27: Kiếm Tiền Rồi
Tô Vân Dao bảo Thẩm Minh Viễn tiến lên nhận l.
Thẩm Minh Viễn nhận bạc, tung tung trong tay, mặt kh chút biểu cảm Thẩm lão thái.
Đã l được tiền, mục đích của Tô Vân Dao cũng đạt được. Nàng quay sang trưởng thôn gật đầu: “Hôm nay đa tạ trưởng thôn đã chủ trì c đạo.”
Trưởng thôn phất tay, lại hung hăng trừng mắt Thẩm lão thái và Lưu thị một cái, cảnh cáo: “ nhà họ Thẩm các ngươi, ta nói rõ cho mà nghe! Chuyện phân gia đoạn tuyệt quan hệ này khi đó cả làng đều chứng kiến, chuyện hôm nay, là do nhà Vân Dao rộng lượng, kh chấp nhặt với các ngươi. Sau này nếu để ta biết các ngươi lại tới cửa gây chuyện, thì đừng trách ta kh nể tình láng giềng, sẽ trực tiếp trói các ngươi giao cho quan phủ!”
Thẩm lão thái và Lưu thị còn dám nói gì nữa, vội đỡ Thẩm Diệu Tổ vẫn còn giả c.h.ế.t dưới đất dậy, kéo Thẩm Thiên Kim đang sợ đến ngây , dưới những ánh mắt khinh bỉ của dân làng, xám xịt bỏ chạy.
Sau khi nhà họ Thẩm rời , trưởng thôn thở dài một tiếng cũng chuẩn bị ra về.
Tô Vân Dao bảo Thẩm Minh Viễn tiễn chân.
Dân làng th trưởng thôn đã , cũng lục tục rời theo.
Trong sân trở nên yên tĩnh, Tô Vân Dao nh chóng bước đến trước mặt Thẩm Minh Châu, ngồi xổm xuống, cẩn thận kéo tay nữ nhi: “Châu Châu, để nương xem, bị thương ở đâu?”
Đầu gối và khuỷu tay của Thẩm Minh Châu đều bị sứt da, rỉ máu, lẫn bụi bẩn, tr vẻ đáng sợ.
Thẩm Minh Châu dáng vẻ lo lắng của nương, an ủi: “Nương, con kh đau…”
Đã chảy m.á.u , thể kh đau?
Tô Vân Dao kh nói hai lời, kéo nàng bé vào nhà, bảo ngồi ngay ngắn bên giường.
Nàng khẽ động ý niệm, một bình xịt thuốc mỡ trắng Vân Nam liền xuất hiện trong tay.
“ thể sẽ hơi đau, con chịu khó một chút.” Tô Vân Dao vặn nắp bình, nhẹ nhàng xịt lên vết thương.
“Xùy…” Khói thuốc trắng bao phủ vết thương, mang đến một trận nhức nhối, thân hình nhỏ bé của Thẩm Minh Châu đột nhiên run lên, nhưng nàng bé vẫn cắn chặt môi, kiên quyết kh hé răng một tiếng.
Đứa trẻ này, hiểu chuyện đến mức khiến ta đau lòng.
Động tác trên tay Tô Vân Dao càng thêm nhẹ nhàng.
Nàng lại quay cầm thuốc, đến trước mặt Thẩm Minh An, kh nói kh rằng vén ống quần lên, trên đầu gối của thiếu niên quả nhiên cũng một mảng bầm tím.
“Nương, con kh , chỉ là vết thương ngoài da.” Thẩm Minh An chút kh tự nhiên muốn tránh .
Y đã lớn thế này , nương vẫn…
“Đừng động.” Tô Vân Dao kh cho phép tr cãi, cũng xịt thuốc lên vết thương của y.
Hoàn tất mọi việc, Thẩm Minh Viễn cũng trở về.
Nàng ba đứa trẻ, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Chuyện hôm nay, các con làm tốt, biết bảo vệ , bảo vệ gia đình. Nhưng nương cũng nói rõ cho các con, lần sau nếu gặp chuyện như vậy nữa, đánh kh lại thì chạy, đồ vật bị cướp thì cứ để bị cướp, kh gì quan trọng bằng an toàn của chính các con.
Hãy nhớ kỹ, còn thì còn của, chỉ cần chúng ta bình an vô sự, tiền hết thể kiếm lại, đồ vật mất thể mua lại.”
Lời nói của nàng, giống như một viên đá ném vào hồ nước tâm hồn của ba đứa trẻ.
Từ nhỏ, chúng luôn được dạy nhẫn nhịn, thuận theo, liều c.h.ế.t bảo vệ đồ ăn.
Đây là lần đầu tiên nói với chúng, bản thân chúng, quan trọng hơn bất kỳ thứ gì khác.
Ba đứa trẻ nhau, gật đầu thật mạnh.
Kh khí trong phòng dịu , sự tò mò của Thẩm Minh An lại trỗi dậy, y đại ca , đôi mắt sáng lấp lánh hỏi: “Ca, hôm nay việc buôn bán tốt kh, thịt kho đã bán hết chưa?”
Nhắc đến ều này, gương mặt vẫn căng thẳng của Thẩm Minh Viễn cuối cùng cũng nở nụ cười, y gật đầu thật mạnh: “Ừm, chưa đầy một c giờ đã bán hết sạch .”
Thẩm Minh Châu và Thẩm Minh An đều phấn khích reo lên: “Thật ? Con biết ngay mà, thịt kho nương làm ngon thế này, nhất định sẽ bán chạy!”
Đan Đan
Tô Vân Dao dáng vẻ phấn khích của chúng, cũng mỉm cười.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nàng tháo túi tiền nặng trịch từ thắt lưng ra, “loảng xoảng” một tiếng, đổ hết tiền đồng bên trong lên bàn.
Đôi mắt của ba đứa trẻ lập tức dán chặt vào đống tiền đồng kia, kh chớp mắt, hơi thở cũng nhẹ .
“Lại đây, cùng đếm nào.”
Bốn mẹ con, đầu chụm vào nhau, vây qu bàn, đếm từng đồng tiền một thành quả của ngày hôm nay.
Thẩm Minh Viễn phụ trách đếm, Thẩm Minh An phụ trách ghi chép, Thẩm Minh Châu thì đứng một bên , gương mặt nhỏ n tràn đầy sự tò mò và niềm vui.
Thẩm Minh Viễn đặt đồng tiền cuối cùng vào đống tiền, giọng nói mang theo chút kích động, “Nương, trừ chi phí, hôm nay chúng ta tổng cộng kiếm được bảy trăm văn!”
Bảy trăm văn!
Con số này khiến ba đứa trẻ hít một hơi khí lạnh.
Chúng lớn chừng này, đừng nói là th, ngay cả nghe nói một ngày thể kiếm được nhiều tiền như vậy cũng chưa từng.
biết rằng, một gia đình đ chăm chỉ làm lụng trong làng, cả năm chi tiêu, trừ thuế má hà khắc, nếu thể dư lại ba lạng bạc đã coi là một năm tốt lành .
Nhà chúng, một ngày đã kiếm được bảy trăm văn!
“Nương, chúng ta phát tài !” Thẩm Minh An kích động đến đỏ cả mặt.
8_“Cái này tính là gì là phát tài.” Tô Vân Dao dáng vẻ ngốc nghếch của lũ trẻ, buồn cười chọc chọc vào trán Thẩm Minh An, “Hôm nay chỉ là thăm dò, làm thịt kho kh nhiều. Nếu trong trấn thích ăn, vậy sau này chúng ta sẽ làm nhiều hơn!”
Lời nói của nàng khiến trái tim ba đứa trẻ đều sôi sục.
“Nương, chiều nay chúng ta làm luôn! Con giúp nương nhóm lửa!”
“Con cũng đến! Con giúp nương rửa thịt!”
dáng vẻ tr nhau của lũ trẻ, lòng Tô Vân Dao ấm áp. Đây chính là cảm giác của gia đình vậy.
Bữa trưa ăn đơn giản nhưng phong phú.
Tô Vân Dao từ tủ lạnh trong căn hộ của mang ra một phần thịt kho khoai tây, một đĩa rau xào.
Cơm trắng thơm lừng kèm theo thịt kho đỏ au bóng loáng, ba đứa trẻ ăn kh ngẩng đầu lên, hạt cơm trong bát được vét sạch sẽ.
Đối với chúng, thể ngày nào cũng ăn no, bữa nào cũng thịt, đã là cuộc sống như thần tiên .
Ăn cơm xong, lũ trẻ giành nhau rửa bát đũa.
Nghỉ ngơi một lát, cả nhà lại lao vào “sự nghiệp kiếm tiền” mới.
Tô Vân Dao chỉ mua lòng heo và một ít xương sườn, còn thịt ba chỉ vốn được yêu thích nhất thì nàng lại kh mua, giờ đang liên tục l thịt ba chỉ từ trong căn hộ ra.
Cuối cùng, trong chậu gỗ chất đầy thịt như núi nhỏ, Tô Vân Dao ước chừng đủ năm mươi cân thịt, lúc này mới mãn nguyện dừng tay.
May mà tủ lạnh trong căn hộ thể tự động bổ sung vô hạn, nếu kh chỉ riêng chi phí nguyên liệu đã tăng lên kh ít.
Ánh nắng buổi trưa ấm áp chiếu rọi trong sân nhỏ, bốn mẹ con phân c rõ ràng, phối hợp ăn ý.
Tô Vân Dao phụ trách xử lý các gia vị và nước sốt kho quan trọng nhất, Thẩm Minh Viễn khỏe mạnh, phụ trách rửa và vận chuyển những khối thịt heo lớn, Thẩm Minh An khéo tay, theo Tô Vân Dao học cách chần thịt khử mùi t, còn Thẩm Minh Châu thì cầm chiếc bàn chải nhỏ, cẩn thận chà rửa từng khúc xương sườn.
Một buổi chiều bận rộn, khiến m mệt lử, nhưng may mắn là ba mươi cân xương sườn và năm mươi cân thịt ba chỉ cùng tám cái giò heo đều đã được kho xong.
Thẩm Minh An ruột già heo chưa rửa trong góc mà rơi vào trầm tư…
Thẩm Minh Viễn tới, vỗ vai y: “Nương muốn mua, chúng ta cứ mặc kệ …”
Thẩm Minh An nghe nói là nương muốn mua, cũng kh nói thêm gì nữa.
Tô Vân Dao vẫn đựng thịt kho ra thùng, hai cái thùng kh đủ chứa, Tô Vân Dao nghĩ bụng ngày mai ra trấn mua thêm một cái nữa.
nàng để lại m khúc xương sườn và vài miếng thịt ba chỉ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.