Trì Hoãn Hôn Nhân
Chương 5
Trần Triết ngượng ngùng đến mức cực điểm , liền rút tay khỏi tay , gượng :
“Hình như phía một cái máy bán hàng tự động đấy, để mua mấy chai nước mang về đây.”
mỉm :
“ ạ, em chai lớn nhé, một lát nữa leo núi em uống.”
Trần Triết gật đầu bỏ .
Đợi Trần Triết , cũng tìm một chỗ thoải mái để xuống nghịch điện thoại.
Một nhóm đồng nghiệp tụ tập một chỗ, líu lo líu lo bắt đầu thảo luận với .
cho dù cần chú ý lắng thì cũng bọn họ chắc chắn đang thảo luận về những chuyện liên quan đến Trần Triết.
mãn nguyện mỉm .
nhanh đó, Trần Triết liền mua một đống nước đóng chai mang về.
bắt đầu phát nước cho , đến lượt thì vặn hết sạch.
Trần Triết vô cùng ái ngại :
“Vợ ơi, hình như mua thiếu một chai mất , em để ý chứ?”
, Trần Triết đang trả thù chuyện mới vạch trần gốc gác mặt .
Cái đồ ngu ngốc ch/ết tiệt!
mỉm :
“Đương nhiên em để ý .”
Cô nàng thực tập sinh ở bên cạnh cầm chai nước đưa cho :
“Chị dâu ơi, em mang theo bình giữ nhiệt , chị uống nước em .”
Ánh mắt cô chút rụt rè, mang theo một chút ý tứ nịnh nọt, lấy lòng.
híp mắt nhận lấy chai nước:
“Cảm ơn em nhé tiểu Vương.”
xong lời , sang Trần Triết, nhanh chóng giơ tay lên, tát một cái thật mạnh thẳng mặt .
Trần Triết ôm lấy mặt kinh ngạc .
trợn mắt lườm :
“ đặc biệt dặn dò uống chai nước lớn , một lát nữa leo núi, nước uống sẽ khó chịu đấy, cố ý mua nước cho ?”
Trần Triết vội vàng lắc đầu:
“ vợ ơi, cố ý mua nước cho em , do quên mất…”
Lời Trần Triết còn xong, tát thêm một cái nữa thẳng mặt , thuận đà đạp cho một cước.
Trần Triết sự phòng nào cả, trực tiếp ngã nhào xuống đất.
chống hai tay hông mặt :
“ quên mất?
cái loại bận rộn trăm công nghìn việc gì cơ chứ?
tìm cho một công việc thì nghĩ thể tự nuôi sống nổi bản ?
còn nhận rõ , nhiệm vụ chính làm cho vui lòng, thế mà còn dám quên?
Công việc bận rộn lắm ?
bận rộn cái hồn gì ?
Một kẻ thi đại học ba trăm điểm như thì hiểu nổi máy tính hả?
Đến cả trò chơi máy tính còn chơi xong cái đồ ngu xuẩn .”
thèm khách khí mà mắng nhiếc cho một trận lôi đình, chỉ tay mặt Trần Triết:
“Lập tức mua thêm hai chai nước mang về đây cho ngay.”
Trần Triết tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt, nắm chặt lòng bàn tay :
“Dương Lan, cô thực sự quá đáng lắm đấy, con ch.ó cô mà cô mắng c.h.ử.i như thế !
Một chút thể diện cũng nể mặt !”
giơ cánh tay lên:
“ thế?
Còn dám cãi bướng ?
Đừng ép tát cho lệch mồm méo miệng mặt các đồng nghiệp đấy nhé!”
Trần Triết thấy những ánh mắt trêu chọc, giễu cợt từ xung quanh ném tới, tức giận đến mức nghiến răng:
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Không Mang Theo Không Gian, Làm Ruộng Nuôi Đệ – Muội Sống Sung Túc đang nhiều độc giả săn đón.
“Dương Lan, cô bắ/t n/ạt quá đáng!”
đoạn, liền tay đ.á.n.h trả .
ý định đ.á.n.h trả, những xung quanh liền nhanh chóng chắn mặt .
Còn đến để kéo Trần Triết lùi về phía .
Đặc biệt cô nàng thực tập sinh Vương Đình Đình , cô còn chẳng cao bằng nữa cơ, vội vàng kéo phía lưng để che chở.
Trần Triết tức giận đến mức sắp nổ tung:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tri-hoan-hon-nhan/chuong-5.html.]
“Các , các đều giúp đỡ cô chứ giúp !”
lúc , tới.
nhíu mày Trần Triết:
“Tiểu Trần, quả thực từng đấy, còn đ.á.n.h phụ nữ cơ đấy!”
Trần Triết dám làm càn nữa, vẫn từ bỏ ý định mà giải thích:
“Tổng giám đốc Trang, đ.á.n.h phụ nữ , cô tay đ.á.n.h đấy chứ, ông cái mặt …”
vô cùng khinh bỉ:
“Tiểu Trần , như thế thì cũng yếu đuối quá đấy, phụ nữ thì thể chút sức lực nào cơ chứ?
một đàn ông đại trượng phu, thì cứ coi như gãi ngứa , còn thực sự tay đ.á.n.h trả nữa cơ , thế thì đừng trách tìm ông nhạc để chuyện trái đấy nhé.”
Nhắc đến bố , Trần Triết liền tắt đài ngay lập tức.
Bố dáng thô kệch, vạm vỡ, chiều cao một mét tám lăm nặng hai trăm cân, quanh năm suốt tháng yêu thích tập thể hình.
Trần Triết dám thêm cái gì nữa.
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi đang nhiều độc giả săn đón.
bảo cứ tự nhiên chơi bời, bản liền trong phòng sách.
Vương Đình Đình cầm xiên thịt nướng đến tìm :
“Chị dâu ơi, ăn chút cánh gà nướng ạ.”
nhận lấy xiên cánh gà nướng, híp mắt :
“Cảm ơn em nhé.”
Vương Đình Đình chút thẹn thùng lắc đầu.
tiếp tục :
“Chị đang chuyện cơ, chị thấy , em bảo vệ chị.”
Vương Đình Đình đỏ hoe vành mắt:
“Chị dâu ơi, em xin , đây em và trưởng phòng Trần…
hai chúng em chuyện gì quá giới hạn ạ, chỉ chút mập mờ thôi, em cứ tưởng trưởng phòng Trần độc cơ.”
mỉm :
“Chị mà, điệu bộ em lúc đó chị nhận , chị cũng trách em, em lừa gạt thôi.”
như , Vương Đình Đình kìm nén nữa, bỗng chốc nấc lên thành tiếng.
ngược chút ngây dại .
Vội vàng lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô :
“Tiểu Vương, em cái gì thế chứ?
Trần Triết làm em chịu thiệt thòi gì đấy chứ?”
Vương Đình Đình lắc đầu, sụt sịt :
“Chị dâu ơi, em ngờ chị đến mức , chị thực sự một , chị đều trách mắng em, em xin chị dâu…”
bất lực mỉm :
“Chị phụ nữ chứ kẻ ngốc, em trông xinh còn trẻ trung như thế , một cái ngay chắc chắn do Trần Triết che giấu tình trạng hôn nhân bản để lừa gạt em .”
Vương Đình Đình :
“Chị dâu ơi, một như chị, tại ở bên trưởng phòng Trần cơ chứ, … xứng với chị.”
mỉm :
“ …”
Vương Đình Đình vội vàng mở lời:
“Chị dâu ơi, lúc trưởng phòng Trần mua nước cố ý mua thiếu một chai đấy ạ, em thấy với tiểu Lưu nếu mà mua chai nước lớn cho chị, một lát nữa leo núi chắc chắn chị sẽ bắt cầm hộ, sẽ chiều chuộng cái thói hư tật chị , cho nên mới cố ý mua thiếu một chai.”
nhẹ nhàng một tiếng:
“Chị đoán .”
Giống như chuyện bát trứng hấp thôi, chịu làm bất kỳ một việc nhỏ nhặt nào, đều vì sự ích kỷ mà thôi.
Nếu như thời kỳ yêu mà cũng như thế , tuyệt đối sẽ thèm liếc lấy một cái.
Bây giờ xem , thời kỳ yêu giả vờ cũng khá mệt mỏi đấy.
Vương Đình Đình vô cùng phẫn nộ:
“Cái còn do tiểu Lưu kể cho chúng em đấy, em thực sự hiểu nổi, đều kết hôn , giúp đỡ vợ cầm thêm một chai nước, đeo hộ một cái ba lô thì làm cơ chứ?
Đến cả chút chuyện nhỏ nhặt mà cũng tính toán rạch ròi, rõ ràng như thế thì đó căn bản thích hợp để bước mối quan hệ hôn nhân.”
mỉm gật đầu:
“Chính xác, chị cũng cảm thấy như đấy, cho nên chị dự định sẽ chia tay với .”
Vương Đình Đình tò mò:
“Chia tay ạ?”
gật đầu:
“Chúng chị đăng ký kết hôn , chỉ mới tổ chức đám cưới mà thôi.”
dũng khí để lập tức kết thúc đoạn tình cảm ngay, chỉ cảm thấy trả thù cho trò thì trong lòng thoải mái .
Dương Lan đây mà thể để cho ức h.i.ế.p ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.