Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trì Vũ Thành Sương

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Chương 3:

Lần đầu tiên trong đời, mong được nghe giọng đến thế.

Cố Tư Dạ say rượu, lẩm bẩm gọi tên , xen lẫn mắng chửi.

“Trì Vũ, tim làm bằng sắt à? mãi vẫn chưa ấm lên?”

mệt lắm , sắp kh chịu nổi nữa.”

“Trì Vũ, hận , kh thể chấp nhận ?”

c.h.ế.t lặng.

Gì đây? Vừa chửi tim bằng sắt, vừa bảo hận ?

Nửa đêm bị mắng, ai mà chịu nổi. định quát lại, thì nghe th trong ện thoại giọng nữ.

“Cố Tư Dạ, uống nhiều , để đưa về phòng nhé?”

nhíu mày, nghe giống giọng của Tống Lê.

Quả nhiên, ngay sau đó, xác nhận:

“Trì Vũ, là , Tống Lê đây. uống say, nếu bị phụ bắt gặp thì thảm, đưa về.”

đành nuốt cục tức, giọng cứng nhắc:

“Được, nghỉ sớm .”

Tống Lê lại giải thích:

“Trì Vũ, đừng hiểu lầm. và Cố Tư Dạ là hàng xóm, mẹ th ở một nên mời qua ăn cơm. Lúc đó mới biết hóa ra hàng xóm chính là .”

“Chuyện ban ngày, thật sự xin lỗi, kh nghĩ hành động của lại khiến khó xử.”

chỉ chọn ểm chính để đáp:

“Khó xử thì kh, hai nghỉ sớm .”

Lo cô ta nói gì thêm, vội vàng cúp máy.

hay làm vậy với những nói nhiều kh dứt.

ển hình chính là Cố Tư Dạ.

cũng chẳng hiểu vì lại nhiều lời đến thế.

“Chị ơi.”

Giọng của Mộc Thành Sương vang lên bất ngờ khiến giật .

“T… vậy?”

Mặt đỏ bừng, như thể gì đó sắp kìm nén kh nổi.

Khoảnh khắc lại làm nhớ đến năm Cố Tư Dạ hồi tám tuổi.

Khi đó, ta cũng với dáng vẻ rụt rè, còn kéo váy , lí nhí:

“Em sắp nhịn kh nổi …”

Kết quả là lại dắt ta tìm chỗ vệ sinh.

Mà hôm ta vừa ăn th long…

Đi ra toàn màu tím tím, lại còn lẫn hạt.

Đến giờ, ký ức vẫn in hằn trong đầu, khiến chẳng bao giờ muốn ăn th long nữa.

Mộc Thành Sương ngập ngừng lâu mới cất giọng run run:

“Chị… em thể chạm vào chị một chút kh? Chỉ một chút thôi…”

sững lại. Yêu cầu quái gì thế này?

Kh ta nói chỉ cần khác chạm vào đã th thoải mái ?

Nhưng đây là yêu cầu của “em trai”, khó mà từ chối.

vừa đưa tay ra, liền th Mộc Thành Sương gần như tham lam nâng l bàn tay , áp má cọ vào.

chẳng th khó chịu, chỉ th… lạ lùng.

“Em bị bệnh gì vậy?”

Mỗi đều một chút tật xấu. Ví như thì lười, Cố Tư Dạ sợ bóng tối.

Mộc Thành Sương khẽ đáp:

“Chứng khát tiếp xúc da thịt.”

Câu nói vừa dứt, ta đã mạnh mẽ ôm chặt l .

Gương mặt chôn trong cổ , cọ xát kh ngừng.

kh vùng vẫy, chỉ suy nghĩ cách ứng phó.

Nhưng chưa kịp nghĩ ra, đã th buồn ngủ rã rời.

Mộc Thành Sương dường như đoán được:

“Trì Vũ muốn ngồi xuống à?”

gật đầu lia lịa, mí mắt nặng trĩu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tri-vu-th-suong/chuong-3.html.]

Kh nhận ra ta đã gọi thẳng tên , kh còn gọi “chị”.

“Muộn , chúng ta lên giường .”

ta nói tự nhiên, như thể chuyện nằm chung giường là ều quá đỗi bình thường.

chỉ do dự một giây, liền bị kéo lên giường.

Vừa chạm gối, mắt đã díp lại.

mơ hồ dặn:

ngủ kh đàng hoàng đâu… nếu em ôm đủ thì thể xuống đất ngủ.”

Mộc Thành Sương kh đáp.

Ai ngờ chưa đầy mười phút, cằm ta đã bị đ.ấ.m một cái giữa lúc mơ ngủ.

ta hít vào một hơi, nhưng vẫn nhẫn nhịn, giữ l tay , tham lam hít sâu mùi hương.

“Trì Vũ…”

Sáng hôm sau, bị mùi đồ ăn thơm nức đánh thức.

Bình thường để tiết kiệm thời gian, chỉ ăn trứng luộc.

Ban đầu còn tưởng mùi cơm nhà ai bay tới, kh ngờ lại từ bếp nhà .

chạy vào, th Mộc Thành Sương đang bận rộn.

buộc tạp dề, thắt lưng tr mảnh khảnh đến lạ.

Một hoàng tử ốc sên chính hiệu.

“Chị ăn tạm trước , mai em làm thêm món ngon hơn cho chị.”

ba món một c đặt ngay ngắn trên bàn, rơi vào im lặng.

Ăn tạm? Đây mà là ăn tạm á? Rõ ràng là quốc yến mà!

Ăn uống no nê xong, Mộc Thành Sương đưa cặp sách.

“Em ở nhà chờ chị về.”

gương mặt non nớt kia, định hỏi kh học.

Chợt nhớ tới lời mẹ từng nói:

“Nó mười hai tuổi đã vào đại học! Còn con thì ngoài ngủ ra chỉ biết chơi game!”

Chết tiệt, hóa ra trò hề là .

cũng chăm chỉ lắm mà!

Kh nói gì thêm, đeo cặp, im lặng rời nhà.

Ai ngờ vừa xuống lầu đã gặp Cố Tư Dạ.

Nhà ta tuy gần nhà nhưng khác hướng.

ta đạp xe đến, thấp giọng:

“Tớ đến đón

kh nghĩ nhiều, ngồi ngay lên yên sau.

Ngẩng đầu liền bắt gặp Mộc Thành Sương đứng trên ban c xuống.

Ánh mắt sâu thẳm như xoáy nước, đủ để kéo chìm nghỉm.

hơi khó chịu, vội vẫy tay chào.

ta lại mỉm cười, khiến nghi ngờ ban nãy là ảo giác.

Cố Tư Dạ hôm nay thất thần, hỏi:

“Hôm qua tớ đã nói gì với kh?”

Vừa nghe, lập tức tức giận:

“Hôm qua lại mắng ?”

ta hít sâu, nghiêm giọng:

“Trì Vũ, tớ nhận ra rằng … là đồ vô lương tâm.”

cau chặt mày, chưa kịp mở miệng thì ta đã ph xe.

“Xuống xe.”

“…”

ngồi yên.

ta nhắc lại:

bảo xuống!”

cạn lời, đành xuống xe.

Cố Tư Dạ kh thèm quay đầu, bỏ thẳng.

Lại nữa đây, trai?

mắng , xong còn giận ngược lại ?

Bất đắc dĩ, chỉ thể một bộ đến trường.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...