Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trò Chơi Kết Thúc

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Cánh cửa phía sau vang lên tiếng động, Trần Việt Mặc vừa vặn bước vào và th bộ dạng t.h.ả.m hại của . Phía sau ta là cô gái trong bữa tiệc sinh nhật kia.

Đầu, mặt, quần áo đều dính đầy cà phê, trong lòng chợt trào lên cảm giác khó chịu.

Trần Việt Mặc liếc một cái, sau đó lướt qua và chuyển ánh mắt sang Trưởng phòng Lưu.

Trưởng phòng Lưu đang kiêu căng bỗng đứng bật dậy khỏi ghế, khúm núm gật đầu chào hỏi Trần Việt Mặc.

Trần Việt Mặc ân cần ra hiệu cho cô gái phía sau ngồi xuống, sau đó nói chuyện c việc với Trưởng phòng Lưu.

đứng đó im lặng, cứ như thể trong văn phòng này chỉ ba họ mà thôi.

Cô gái kia dường như kh biết là ai, cô ta mỉm cười ngọt ngào , rút một gói khăn gi từ trong túi xách ra và đưa cho .

ngây tại chỗ, sau đó đưa tay nhận l.

Sau khi nói chuyện xong với Trưởng phòng Lưu, Trần Việt Mặc về phía , giọng ệu mang theo vài phần cảnh cáo: “Kh muốn làm, kh năng lực làm việc thì từ chức biến !”

Ngay lúc đó, cảm th vô cùng nghẹt thở.

ta, rõ ràng ta biết mọi chuyện đều là do ta ám chỉ, Trưởng phòng Lưu chỉ là đang cố gắng l lòng ta.

lẽ vì quá tủi thân, nước mắt ngấn trong khóe mắt. lẽ vì sĩ diện, cố gắng kiềm chế để chúng kh rơi xuống.

Bước ra khỏi văn phòng, cảm xúc của dần ổn định. Cốc cà phê nóng đó đã dội cho tỉnh táo, quyết định nghỉ việc.

Quy trình nghỉ việc diễn ra nh, ngày hôm sau thu dọn đồ đạc trên bàn làm việc và rời khỏi c ty.

lẽ vì đã nghỉ việc hai lần chỉ trong vòng chưa đầy nửa năm, quyết định nghỉ ngơi một thời gian, tự cho một kỳ nghỉ để ều chỉnh lại bản thân.

Ngay lúc đang trốn tránh thực tại, cùng bạn bè ăn lẩu, mua sắm

Trần Việt Mặc xuất hiện.

Sắc mặt ta u ám, th bên cạnh thì lập tức sa sầm, chất vấn: “ ta là ai?”

Lúc đó, bạn vừa hay quay lại quán lẩu l món đồ bỏ quên, còn em trai làm " khuân vác" cùng cô đang đứng đợi.

Giọng ệu chất vấn đầy kiêu ngạo của Trần Việt Mặc khiến vô cùng khó chịu. kh trả lời câu hỏi của ta mà chọn cách đáp trả: “ ta là ai thì liên quan gì đến ?”

“Tần Sở, rốt cuộc em còn làm loạn cái gì nữa!” Trần Việt Mặc đến giờ vẫn giữ thái độ ngạo mạn đó.

“Xin lỗi, nghĩ chị kh hề muốn nói chuyện với nữa.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bùi Ninh, tức là em trai của bạn , đứng c trước mặt . dáng cao ráo, đứng trước Trần Việt Mặc cao một mét tám lăm cũng kh hề kém cạnh.

Trần Việt Mặc th niên trẻ tuổi hơn , gân x trên thái dương kh ngừng giật.

ta lạnh giọng: “ là sếp của cô , nghĩ kh quyền ngăn cản và cô nói chuyện.”

“Trần Việt Mặc, đã nghỉ việc . kh cấp trên của , cũng kh muốn nói chuyện gì với .”

dập tắt giấc mơ đẹp của ta.

Trần Việt Mặc như phát ên, ánh mắt đầy tia máu, giống như một con sư t.ử đang nổi cơn thịnh nộ: “Tần Sở, kh đồng ý em nghỉ việc! Em vẫn là của c ty!”

Bùi Ninh bật cười thành tiếng, đàn đang giận dữ mất kiểm soát trước mặt: “ Trần, nghĩ lẽ chưa từng đọc sách, kh biết gì về pháp luật cả.”

Lời nói vừa như châm chọc, lại vừa như mỉa mai.

Ngay khi Bùi Ninh vừa dứt lời, nắm đ.ấ.m của Trần Việt Mặc đã lao thẳng tới. Bùi Ninh kh kịp phản ứng, chỉ kịp nghiêng đầu né, nắm đ.ấ.m sượt qua má . Rõ ràng cú đ.ấ.m này Trần Việt Mặc đã dùng hết sức, kh thể tránh khỏi việc để lại vết đỏ trên mặt Bùi Ninh.

Sau khi hoàn hồn, thiếu niên hai mươi tuổi với sự nóng nảy của tuổi trẻ, phản ứng đầu tiên là muốn đ.á.n.h trả, nhưng lại nghĩ đến phía sau.

kiềm chế cơn giận, dùng tay ôm mặt.

Th cảnh này, lập tức bước tới, kiểm tra bên má Bùi Ninh: “Ninh, em kh? Mặt mũi thế nào ?”

Bùi Ninh ôm mặt, với đôi mắt đỏ hoe, cứ như thể bị bắt nạt vậy.

Th kh bị thương nghiêm trọng, chợt nhớ ra hôm nay bạn đã đặc biệt gọi em trai đang học đại học ở Thành phố Z đến để chơi cùng , nhưng giờ lại vì mà bị thương. Cảm giác tội lỗi dâng trào trong lòng .

quay sang Trần Việt Mặc, kh kìm được sự oán giận: “Trần Việt Mặc, nghĩ, chúng ta chẳng gì để nói với nhau nữa!”

“Chúng ta đã chia tay lâu , từ nay về sau, cầu về cầu, đường về đường. Nếu sau này còn đến làm phiền nữa, sẽ báo cảnh sát vì tội qu rối!”

Trần Việt Mặc sững sờ mọi chuyện diễn ra trước mắt. ta trừng mắt Bùi Ninh, thậm chí còn muốn vượt qua Bùi Ninh để trực tiếp kéo tay lại.

Nhưng Bùi Ninh phản ứng nh, kh cho ta đạt được mục đích.

Th vậy, Trần Việt Mặc hiểu đã rơi vào thế hạ phong, đành bất lực dịu giọng: “Tần Sở, chuyện của chúng ta, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được kh?”

Đến lúc này, Trần Việt Mặc đã kh còn sự ngạo mạn như trước, ta đầy hy vọng.

chỉ quay mặt , trả lời một cách lạnh nhạt: “Giữa chúng ta kh gì đáng để nói.”

Nói xong, kéo Bùi Ninh rời .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...