Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trò Chơi Tử Vong

Chương 2:

Chương trước Chương sau

2.

Giang Tư Tư mừng rỡ mở to mắt, giọng cũng trở lại bình thường:

“Lâm Húc nói đang ở cửa , mau mở cửa !”

Vừa nãy kh đã dặn đừng để Lâm Húc tới ? Tại ta vẫn đến?

chần chừ, kh dám mở cửa ngay, mà trước tiên qua mắt mèo.

Bên ngoài là một đàn , quần áo chỉnh tề, tr hoàn toàn khác hẳn gã sát nhân bẩn thỉu trong video. Chỉ tiếc là mắt mèo chỉ đến ngực, kh th rõ mặt.

Đang do dự thì Giang Tư Tư bỗng hốt hoảng kêu lên:

“Mau mở cửa , Lâm Húc gặp nguy hiểm ! vừa n tin nói kẻ sát nhân đang đuổi theo , nh mở cửa cứu !”

Cô ta hành động cực nh, lập tức kéo tay nắm cửa.

Trong khoảnh khắc , m.á.u trong dồn lên não, thái dương giật liên hồi. Theo bản năng, vặn chốt khóa phụ, ngăn cô ta mở cửa.

Giang Tư Tư kh mở được cửa, gần như ên cuồng xô đẩy .

Th kh tg nổi sức , cô ta lại liều mạng vặn khóa, gào lên:

làm gì vậy? Kh mở cửa sẽ hại c.h.ế.t Lâm Húc đó!”

dùng sức ghì chặt, giữ l hai tay cô ta, thấp giọng nói:

đừng kích động, Lâm Húc đã c.h.ế.t !”

Sức của Tư Tư bỗng lơi ra, gương mặt trắng bệch ngay tức khắc. nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , cố truyền cho chút sức mạnh:

“Nếu thật sự là Lâm Húc đang bị sát nhân truy đuổi, tại kh gọi thẳng tên ở ngoài cửa, mà lại phí thời gian n tin? Trừ phi... ngoài kia căn bản kh là Lâm Húc!”

Giang Tư Tư dần bình tĩnh lại, nhưng vẫn ngơ ngác lắc đầu:

“Kh thể nào, kh thể nào... Lâm Húc vừa gửi tin cho tớ mà, để tớ gọi ện xác nhận!”

Toàn thân cô run rẩy, lẩy bẩy cầm l ện thoại. gập màn hình lại, ánh mắt thoáng hiện nét xót xa:

“Lâm Húc... tám, chín phần mười đã bị g.i.ế.c . Những tin n này thể là tên sát nhân dùng ện thoại để lừa ra ngoài thôi.”

Điện thoại của Giang Tư Tư rơi xuống đất, cô ôm mặt bật khóc thảm thiết. vội bịt miệng cô lại, dùng thân hình gầy gò đè giữ, khẽ an ủi:

“Bình tĩnh , giờ mà gục ngã thì chẳng ích gì, chúng ta còn sống thì cố sống tiếp!”

Đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa dữ dội. Lần này càng dồn dập, đối phương gần như ên cuồng đ.ấ.m đá vào cửa sắt.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Giang Tư Tư sợ đến nín khóc, run rẩy hỏi:

làm đây? Chúng ta c.h.ế.t kh?”

Toàn thân nổi gai ốc, n.g.ự.c phập phồng vì sợ hãi. Hồi lâu sau, mới cố trấn tĩnh, nghiến răng nói:

“Tư Tư, đừng sợ. gõ cửa dữ dội như thế, chứng tỏ kh vào được. Chúng ta tạm thời vẫn an toàn.”

Giang Tư Tư ôm chặt l , nức nở khe khẽ. Âm th ầm ầm đập vào cánh cửa dội thẳng vào màng nhĩ, khiến nỗi sợ hãi bị đẩy lên tột độ, nhưng lại bất ngờ th càng thêm tỉnh táo.

Mọi chuyện quá kỳ lạ.

Tại gọi cảnh sát thì kh được, nhưng tin n trong nhóm lại gửi bình thường?

Lâm Húc rõ biết ngoài kia kẻ g.i.ế.c , mà bạn gái ta chưa gặp nguy hiểm ngay, vậy còn mạo hiểm tới đây?

Tên sát nhân gõ cửa kh vào được, vì kh bỏ , trong khi cả khu biết bao căn hộ khác?

Khi còn chưa tìm ra lời giải, hành lang chợt vang lên tiếng một phụ nữ:

“Dưới kia làm cái gì vậy? Nửa đêm còn đập ầm ầm!”

Kh xong, chắc là chị hàng xóm trên lầu khó chịu vì ồn nên ra mắng . Chị ta tiếp tục làu bàu chửi:

“Hai con nhỏ ở dưới tr đã chẳng đàng hoàng, mày là bồ của chúng nó hay tới đây mua vui hả?”

vừa định lên tiếng nhắc nhở, thì bị Giang Tư Tư bịt miệng. “Nguyễn Ngư, đừng! Để sát nhân kia lên lầu, thế thì sẽ kh bám l nhà nữa!”

lập tức gạt tay cô ra, nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng thét thảm thiết.

Chẳng lẽ... chị hàng xóm trên lầu đã bị giết?

lại ghé mắt qua cửa. đàn trước cửa đã biến mất. Đèn hành lang sáng rực, m.á.u chảy ròng ròng theo cầu thang.

Giang Tư Tư run giọng hỏi:

“ Tớ... tớ kh cố ý đâu. Trên lầu... chị bị g.i.ế.c thật ?”

khó hiểu: “Chị lại mở cửa? kh gửi video lên nhóm rà?”

Giang Tư Tư khựng lại, ánh mắt thoáng qua vẻ gượng gạo: “ lẽ... lẽ chị chưa kịp th.”

Nhưng rõ ràng vừa chị ta còn trò chuyện trong nhóm, nếu Tư Tư thật sự gửi video thì làm chị ta kh biết?

Trong đầu thoáng hiện lên cảnh Tư Tư vừa nôn nóng muốn mở cửa, cô ta quả quyết đến mức chẳng buồn qua mắt mèo.

Óc ong ong, chẳng lẽ... cô cố tình muốn thả vào?

ngẩng đầu, chạm ánh mắt Giang Tư Tư. Cô ta nghiêng đầu, ánh mắt ngây thơ vô tội: “Nguyễn Ngư, vậy?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...