Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 1070:
Ngụy Lương Phục là một hiếu khách, kh chỉ mang đặc sản của thành phố Dao đến tặng cho mỗi một thành viên trong tổ trọng án số một mà còn tặng riêng cho Triệu Hướng Vãn một lá cờ lưu niệm: “May mà sự trợ giúp kịp thời của mọi mà vụ bắt c và buôn bán trẻ em ở thành phố Dao mới nh chóng được phá giải như thế, đây chính là cờ tuyên dương mà phụ của m bé gái trong vụ án gửi tặng cho cô đ, để bày tỏ lòng biết ơn của họ đến cô.”
Nếu kh sự tham gia của Triệu Hướng Vãn và Quý Chiêu, cũng kh biết đến bao giờ mới bắt được Hồ Điệp, m bé gái bị bắt c cũng chẳng thể trở về nhà với cha mẹ .
Triệu Hướng Vãn nhận l lá cờ, lập tức treo lên tường.
M chữ vàng sáng chói “Kiệt xuất ngành cảnh sát, phá án thần tốc”.
Tuy nói trừ gian diệt ác là trách nhiệm của cảnh sát, Triệu Hướng Vãn chỉ hoàn thành c việc của , kh mong được khen ngợi, nhưng được mọi nhớ đến, nhận được những phản hồi tích cực như thế, vẫn là một việc cảm giác thành tựu.
Sau một hồi bàn việc riêng, cuối cùng mọi cũng vào vấn đề chính.
Lôi Lăng l hồ sơ vụ án ra, đặt lên bàn họp.
Chu Phi Bằng đẩy tấm bảng đen ra, ra hiệu cho Lôi Lăng tiến lên trước bắt đầu trình bày.
Lôi Lăng cũng kh ý định từ chối, tới bên cạnh tấm bảng đen, cầm l viên phấn viết xuống hai cái tên.
Vân Khiết, Vân Đức Hậu.
Theo lời giải thích của Lôi Lăng, vụ án cũng dần dần hiện lên rõ ràng trước mắt mọi .
Vân Khiết, sinh năm 1987, năm nay chín tuổi, đang là học sinh lớp ba.
Cha cô bé là Vân Đức Hậu, sinh năm 1962, năm nay ba mươi tư tuổi, là nhân viên nghiệp vụ tại bưu ện khu Kim Kiều, thành phố Dao.
Mẹ cô bé là Tạ Lâm, sinh năm 1963, năm nay ba mươi ba tuổi, vốn là một giáo viên dạy tiếng ở trường tiểu học khu Kim Kiều, thuộc thành phố Dao. Sau đó cô ra nước ngoài du học, gả cho một đàn nước M, hiện đang sinh sống tại nước ngoài.
Khi Vân Khiết ba tuổi, Tạ Lâm quyết định ly hôn Vân Đức Hậu, sau đó ra nước ngoài mà kh ngoảnh đầu lại, cũng chưa từng trở về. Nhiều năm trôi qua, Vân Khiết và cha ruột nương tựa nhau mà sống, hai cha con họ hiện đang sống trong khu dân cư của bưu ện.
Theo lời kể của hàng xóm, Vân Khiết là một đứa trẻ hướng nội, kh thích nói chuyện lắm. lẽ bởi vì mất mẹ từ nhỏ, cô bé phụ thuộc vào cha , kh muốn rời khỏi cha, vậy nên vô cùng nghe lời, khiến khác cảm th yêu mến. Các lão, bà lão sống cùng trong khu dân cư sống với cô bé từ nhỏ đến giờ, vậy nên cũng vô cùng thích Vân Khiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-1070.html.]
Thời tiết tháng ba vẫn còn lạnh, trường tiểu học vẫn cho học sinh nghỉ đ, ban ngày lúc Vân Đức Hậu làm, Vân Khiết vẫn luôn ở nhà làm bài tập, đôi khi sẽ ra ngoài chơi cùng m bạn nhỏ khác sống cùng khu dân cư này.
Tuần trước, các bạn hàng xóm kh th Vân Khiết suốt m ngày liền, cảm th kỳ lạ, thế là chạy tới hỏi thăm Vân Đức Hậu.
Vân Đức Hậu trả lời: “Hai ngày nay Vân Khiết cảm th kh thoải mái lắm, nên vẫn luôn ngủ trong nhà đây.”
M cô bé, bé hàng xóm vội vàng bày tỏ sự quan tâm của : “ khó chịu ở đâu thế ạ? bị Vân Khiết bị cảm kh ạ? Để cháu về nhà nấu c gừng mang tới, nhờ chú đút cho Khiết Khiết nhé.”
Tuy nhiên, Vân Đức Hậu lại từ chối.
Dì Phương ở nhà đối diện lại vô cùng cố chấp, hơn bảy giờ tối, bà cầm l một chén c gừng, sau đó chủ động sang gõ cửa nhà Văn Đức Hậu.
Cửa nhà vừa được mở ra, Vân Đức Hậu đã nhíu mày tỏ vẻ khó chịu: “ chuyện gì?”
Dì Phương tò mò vào nhà, hỏi: “Khiết Khiết đâu ?”
Văn Đức Hậu tức giận đáp lại: “Ngủ .”
Dì Phương lại hỏi: “Ngủ sớm vậy ? con bé bệnh nặng lắm kh? sốt cao kh, đưa con bé đến bệnh viện khám thử .”
Văn Đức Hậu né tránh ánh mắt: “Cảm ơn dì đã quan tâm, con bé kh .”
Dì Phương muốn đưa phần c gừng đang cầm trong tay cho Văn Đức Hậu nhưng lại bị ta từ chối.
Dì Phương cảm th kh còn cách nào khác, đang định quay về nhà, lại nghe th một tiếng động nhỏ vang lên trong phòng, là một tiếng động nhỏ, nghe như tiếng mèo kêu vậy.
Kh biết tại , trong lòng dì Phương lộp bộp m tiếng, hỏi: “Tiếng gì thế kia?”
Văn Đức Hậu giả vờ muốn đóng cửa: “Kh gì.”
Dì Phương vốn vô cùng lo lắng cho Khiết Khiết, bây giờ th Văn Đức Hậu cứ một mực tránh né, lập tức đưa tay chặn cửa, nhất quyết muốn gặp Vân Khiết cho bằng được. Bà bảo đàn chăm trẻ con kh kỹ bằng phụ nữ, khi cô bé bệnh nặng mà ta kh biết, vậy nên để bà vào trong xem thử.
Chưa có bình luận nào cho chương này.