Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 1085:
Triệu Hướng Vãn ngẩng đầu lên thẳng vào bác sĩ.
“Bác sĩ, đã lập gia đình đúng kh?”
Bác sĩ chút bối rối, gật gật đầu đáp: “Đúng, con trai đã được sáu tuổi .”
[Rốt cuộc vị cảnh sát này ý gì đây? đã nói với cô để phụ nhà đó đón đứa bé xuất viện , nhưng cô cứ lảng tránh vậy?]
Triệu Hướng Vãn hỏi: “Vậy khi gần gũi với con trai , thằng bé phản ứng thế nào?”
Vì tôn trọng nghề nghiệp cảnh sát nên bác sĩ cũng nghiêm túc trả lời câu hỏi của Triệu Hướng Vãn: “ vui vẻ, bình thường c việc của bận rộn, vừa về đến nhà là nó đã chạy tới ôm chân , còn thân mật gọi cha nữa.”
Triệu Hướng Vãn ý vị thâm trường nói: “Nhưng Vân Khiết lại cực kỳ bài xích gần gũi với tất cả những ai là nam giới, bao gồm cả cha ruột của con bé.”
Bác sĩ ngẩn .
Sự quan tâm đến phương diện tâm lý ở các bệnh viện nhi vào những năm chín mươi vẫn còn chưa đủ. Sau khi Vân Khiết được đưa đến bệnh viện, trải qua kiểm tra toàn diện xong cũng kh phát hiện ra dấu vết bị xâm hại tình dục, dậy thì sớm hay bất cứ vết thương nào do bị đánh đập gây ra, ngoại trừ bị suy dinh dưỡng thì kh còn bệnh lý nào khác, thế nên bác sĩ cũng kh nảy sinh ác cảm đối với Vân Đức Hậu.
Nghĩ đến sự yên lặng và cứng ngắc của Vân Khiết mỗi khi kiểm tra hàng ngày thì bác sĩ chút do dự.
Vân Đức Hậu giận dữ đến mức gương mặt đỏ bừng, giọng nói ta như rít từ kẽ răng ra ngoài: “Cô là đồ vô sỉ! Cảnh sát các đã gặp quá nhiều kẻ xấu quá hay kh đó? Tại lại nghĩ xấu xa đáng ghét như vậy? Khiết Khiết là con gái của ! Là m.á.u mủ của , thể làm gì nó chứ?”
ta nói lại quay sang bác sĩ, thái độ thành khẩn, trong giọng nói còn mang theo chút khẩn cầu: “ là đàn nên mới phần thô lỗ, kh chú ý đến con bé vì thiếu tình thương của mẹ lâu dài mà trở nên tương đối nhạy cảm hướng nội, cũng quan tâm và yêu thương con bé chưa đủ tốt. Lần này vì con bé kh hoàn thành bài tập của kỳ nghỉ đ mà đã tức giận phạt con bé, thế nên mới dẫn đến chuyện hàng xóm báo cảnh sát. Ngọc bất trác bất thành khí* mà, khi chúng ta còn bé kh nghe lời chẳng cha mẹ chúng ta cũng đánh cho một trận đó ? Vì đến lượt cảnh sát lại nhất định coi là một kẻ xấu kh thể tha thứ cơ chứ? Van xin mọi , đừng để cảnh sát đưa Khiết Khiết , con bé là đứa con duy nhất của , là mạng sống của đó!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-1085.html.]
*Ngọc bất trác bất thành khí: con được rèn luyện đến nơi đến chốn thì mới nên , ví với ngọc mà kh mài thì kh thể thành đồ dùng được.
Mới vừa Triệu Hướng Vãn chỉ nhắc nhở một chút nhưng cũng đủ để Vân Đức Hậu cảnh giác: Kh thể để cảnh sát can thiệp vào nữa.
Cảnh sát là như thế nào? Nếu như để cảnh sát nghi ngờ chân tướng về việc Tạ Lâm ra nước ngoài, đến lúc đó mọi chuyện lộ ra ánh sáng thì tử tội khó thoát! Hiện tại Vân Đức Hậu chỉ còn lại một suy nghĩ: Dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện, nh nh chóng chóng dẫn Vân Khiết rời khỏi tầm mắt của cảnh sát.
Bác sĩ nghe được những lời này của Vân Đức Hậu thì cán cân tình cảm trong lòng bắt đầu đung đưa.
lúc ta cũng cảm th trên đứa bé kh dấu hiệu bị ngược đãi, bình thường Vân Đức Hậu cũng thể hiện sự quan tâm đến con gái , thể là Triệu Hướng Vãn đã th quá nhiều án hình sự nên mới nghĩ mọi chuyện quá phức tạp. Nhưng cũng lúc ta lại cảm th đứa bé thực sự biểu hiện quá nhạy cảm và căng thẳng, mà vừa căng thẳng một chút là lại co giật nôn mửa, thể thật sự bệnh tâm thần hoặc bệnh tâm lý, hẳn là nên tiếp tục ở lại bệnh viện để quan sát.
Triệu Hướng Vãn biết nếu như hôm nay kh biểu hiện cường thế một chút thì chỉ sợ rằng sẽ khó để ngăn cản Vân Đức Hậu đến gần Vân Khiết.
“ sẽ bắt đầu ều trị, mọi đừng qu rầy.” Cô đứng ngay trước mặt bác sĩ, bước thẳng vào phòng bệnh xoay đóng cửa lại.
Vân Đức Hậu muốn mở cửa nhưng lại bị Triệu Hướng Vãn thấp giọng cảnh cáo: “Cút!”
đôi lúc, thứ cần đấu tr giữa với chính là khí thế.
Triệu Hướng Vãn vẫn là một bộ dạng kh sợ gây phiền toái, thề giải quyết triệt để mâu thuẫn của gia đình này khiến cho Vân Đức Hậu cũng khiếp đảm.
ta chột dạ cánh cửa phòng bệnh đang khép hờ, cắn cắn môi đáp lại: “Vậy sẽ đứng chờ ở ngoài hành lang.”
Triệu Hướng Vãn lạnh lùng, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Con nhỏ c.h.ế.t đuối tiệt này, rõ ràng cô ta định dùng phương pháp “kéo dài” để đối phó với đây mà. Vân Đức Hậu cũng chắc c, cảnh sát việc của cảnh sát, kh thể lúc nào cũng c giữ ở trong phòng bệnh được, chỉ cần cho ta một chút thời gian thôi thì ta thể đưa Vân Khiết về nhà .
Chưa có bình luận nào cho chương này.