Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 1088:
Sống trong môi trường như vậy, Vân Khiết kh ên loạn mà vẫn an tĩnh học, sống tiếp, khiến hàng xóm xung qu khen ngợi, lại kh được coi là dũng cảm đây?
Hiện tại ều Triệu Hướng Vãn cần làm chính là nuôi dưỡng sự tự tin của Vân Khiết.
Khen ngợi là ều cần thiết làm.
Để đứa bé kh còn nhút nhát thì trước tiên đội một chiếc vòng nguyệt quế “dũng cảm” lên đầu cô bé, th qua việc liên tục khích lệ tâm lý, giúp cô bé lại sự tự tin, can đảm nói “kh” với kẻ xấu và việc làm xấu.
Khi một đứa trẻ bị uất ức hoặc hoảng sợ, phản ứng đầu tiên của chúng thường là lao vào vòng tay của mẹ. Tình mẫu tử gắn kết chặt chẽ, dù mẹ kh biết con sợ hãi hay buồn bã vì ều gì, họ vẫn sẽ ngay lập tức ôm l con, nhẹ nhàng vỗ về lưng và dỗ dành: “Đừng sợ, đừng sợ, mẹ yêu con…”
Triệu Hướng Vãn nhẹ nhàng vỗ vào mép gối, tạo ra âm th "bụp, bụp" nhịp nhàng, nhằm tái hiện lại cảnh tượng được mẹ ôm vào lòng và yêu thương che chở thuở nhỏ. Cô muốn xây dựng lòng tin giữa và Vân Khiết.
Triệu Hướng Vãn kết nối âm th nhịp nhàng với cảm giác "an toàn" và "được yêu thương", khiến Vân Khiết dần thư giãn và bắt đầu tin tưởng. Đây chính là hiệu ứng "mỏ neo tâm lý".
Hiệu ứng này từng được Triệu Hướng Vãn sử dụng trong các buổi thẩm vấn. Lần này, cô muốn gieo vào lòng Vân Khiết một hạt giống mang tên “dũng cảm”, để nó dần dần bén rễ và nảy mầm trong trái tim cô bé.
Cách làm này quả nhiên hiệu quả.
Vân Khiết bắt đầu chấp nhận khoảng cách thân mật với Triệu Hướng Vãn, chăm chú cô và đặt câu hỏi về sự dũng cảm.
Khi nghe Triệu Hướng Vãn khẳng định là một đứa trẻ dũng cảm, trên gương mặt tái nhợt của Vân Khiết thoáng hiện lên một chút ửng hồng.
“Cảnh sát bắt xấu, thật dũng cảm. Nhưng Khiết Khiết sợ lắm, Khiết Khiết kh dũng cảm chút nào.”
Triệu Hướng Vãn mỉm cười, bàn tay lại nhẹ nhàng vỗ nhịp nhàng. Lần này cô vỗ vào chiếc gối ngay bên tai Vân Khiết, tạo ra âm th càng thêm gần gũi và truyền cảm.
“Kẻ xấu quá độc ác, sợ hãi là chuyện bình thường mà.” Giọng Triệu Hướng Vãn trong trẻo và chắc c, khiến ta cảm th yên tâm: “Nhưng giờ cảnh sát bọn cô đều đến bảo vệ cháu , vậy nên sức mạnh của cháu sẽ lớn hơn kẻ xấu. Cháu sẽ kh còn sợ nữa, đúng kh?”
Dưới ánh sáng, đôi mắt màu hổ phách của Triệu Hướng Vãn trở nên lấp lánh rực rỡ, toát lên một sức hút khó tả, như một hồ nước sâu thẳm, khiến Vân Khiết bị hút vào và cố gắng nhận l sức mạnh từ cô.
Vân Khiết lắc đầu: “Kh, cháu vẫn th sợ.”
Giọng nói của cô bé run rẩy: “Khiết Khiết kh đứa trẻ ngoan, Khiết Khiết đã ăn mất mẹ .”
Cái gì?
Nghe th câu nói này, Chu Như Lan đang ngồi gọt táo bên giường bỗng trượt tay, suýt làm đứt tay .
Chu Phi Bằng và Chúc Khang đang đứng ở cửa phòng nghe th cũng giật , đưa mắt nhau, cả hai đều th được sự sợ hãi trong ánh mắt đối phương.
Ba lập tức nghĩ đến hành động đổ những viên thịt viên lúc nãy của Triệu Hướng Vãn, bụng dạ đều bắt đầu cuộn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-1088.html.]
Thế nhưng Triệu Hướng Vãn vẫn bình tĩnh, ánh mắt kh hề d.a.o động.
“Kh đâu, nào đó chỉ đang lừa cháu thôi.”
“Mẹ cháu đang sống ở nước ngoài, học và sinh sống, vẫn đang sống khỏe mạnh.”
“Mẹ cháu mắc bệnh nặng nên kh thể về nước, đợi đến khi mẹ khỏi bệnh, mẹ chắc c sẽ đến thăm cháu.”
Trong mắt Vân Khiết lập tức lóe lên ánh sáng rực rỡ.
“ thật kh ạ?”
“Mẹ cháu thật sự vẫn còn sống ?”
Dù bị bệnh nhưng mẹ cô bé vẫn còn sống, kh bị băm thành thịt viên. Đây chính là tin tức tốt nhất trên đời đối với Vân Khiết, đã chịu đựng nỗi sợ hãi tột cùng.
“Đúng thế, mẹ cháu vẫn còn sống.”
"Đừng sợ."
Triệu Hướng Vãn nhẹ nhàng vỗ vào chiếc gối.
Những nhịp vỗ đều đặn, âm th nhẹ nhàng, ổn định và đơn ệu , kèm theo câu nói " đó đã lừa cháu", giống như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa căn phòng đen tối, cứu Vân Khiết ra khỏi nỗi sợ hãi vô tận.
Cô bé bất ngờ bật khóc.
Nhưng lại kh hề phát ra âm th nào.
Nước mắt giống như những hạt ngọc trai đứt dây, kh ngừng rơi xuống từ khóe mắt.
Lặng lẽ, tuôn trào như suối.
Vì quá xúc động, cơ thể Vân Khiết bắt đầu run rẩy dữ dội, cả giường cũng rung lên.
Một tiếng khóc thút thít, kh quá dữ dội, cũng kh quá to lớn, đầy sự kìm nén.
Cảnh tượng này khiến Chu Như Lan đang ngồi bên cạnh cảm th sống mũi cay cay, nước mắt cũng bắt đầu tuôn ra.
Triệu Hướng Vãn kh khóc, cũng kh lo lắng.
Bởi cô biết, đây là cách giải phóng nỗi đau trong lòng đứa trẻ, ều này cũng hữu ích cho việc chữa lành tổn thương tâm lý.
Cô từ từ rút tay khỏi chiếc gối, đặt nhẹ lên vai Vân Khiết, tiếp tục vỗ về một cách dịu dàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.