Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm

Chương 1096:

Chương trước Chương sau

Triệu Hướng Vãn còn đang kiểm tra con búp bê, nhớ tới lời Vân Khiết từng nói “mẹ ở trong mọi ngóc ngách trong nhà”, cuối cùng cũng hiểu lời nói đang ám chỉ ều gì.

Theo cơ cấu hình thành cơ thể con , gì là thể giấu ở mỗi một ngóc ngách trong nhà nhỉ?

Ánh mắt?

Triệu Hướng Vãn bắt đầu l tay mân mê con ngươi búp bê.

Chất liệu là nhựa th, kh vấn đề gì.

Quần áo?

khi nào bộ quần áo trên con búp bê này là l từ bộ quần áo Tạ Lâm mặc lúc rời , chuyện này kh thể biết được. Hơn nữa, cho dù đúng thật là vậy, nó cũng kh thể trở thành chứng cớ hữu hiệu.

Tóc?

Hai mắt Triệu Hướng Vãn sáng lên, cô đưa tay mơn trớn mái tóc được tết đuôi sam của búp bê, cảm xúc mượt mà, hệt như tóc thật.

Nhưng sau đó, hai mắt Triệu Hướng Vãn tối sầm lại.

Nếu như tóc này là do Vân Đức Hậu cắt đứt chứ kh rút ra, vậy thì kh thể mang m sợi tóc này tiến hành kiểm tra ADN được.

Triệu Hướng Vãn cầm l con búp bê, hết lật trái lật quan sát thật kỹ, trong lòng Vân Đức Hậu cũng kh ngừng đánh trống. Giờ phút này, ta đang căng thẳng cực độ, bãi nước bùn đen trong nội tâm ta cũng sôi trào càng nhiều hơn.

[Cô ta sẽ kh phát hiện ra bí mật trong mái tóc của con búp bê chứ?]

[Bây giờ hẳn là cảnh sát sẽ tiến hành kiểm tra A gì, D gì, N gì đ, khi nào tra ra được đó là của Tạ Lâm kh?]

[Còn cả m hạt châu kia…]

Nghe đến đây, cuối cùng Triệu Hướng Vãn cũng th yên lòng hơn, xem ra tên Vân Đức Hậu này vẫn chưa biết việc nếu kh chân tóc thì kh thể tìm ra ADN nhỉ? Được ! Còn cả hạt châu mà ta vừa nói nữa… Cứ kệ nó là gì , trước tiên cứ mang về cục cho m đồng chí tổ vật chứng tra thử xem.

Thành phố Dao kh đủ ều kiện và thiết bị để tiến hành kiểm tra ADN, vậy thì đưa đến cục cảnh sát Tỉnh nhờ Miêu Huệ hỗ trợ mới được.

Triệu Hướng Vãn l một chiếc túi đựng vật chứng ra, bỏ con búp bê vào trong.

Hô hấp Vân Đức Hậu hơi chậm lại, trong lúc bất chợt ta cũng kh biết nên ứng phó thế này, thế là chỉ thể kh ngừng lặp lặp lại: “Đó là món đồ chơi mà Khiết Khiết thích nhất, cô tịch thu làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-1096.html.]

Lôi Lăng kéo tủ đ trên tủ lạnh ra xem, sau đó bắt đầu l từng túi thịt được đ lạnh, bỏ vào trong túi đựng chứng cứ. Tiếp theo, Lôi Lăng sang m phòng khác, bắt đầu tìm kiếm bộ phận liên quan tới con , đồng thời tìm m bộ hồ sơ, tài liệu liên quan tới Tạ Lâm.

Bao gồm sổ hộ khẩu, gi chứng nhận ly hôn và cả đơn xin ly hôn.

Bước vào phòng Vân Khiết, Lôi Lăng lại cảm th sống lưng lạnh toát.

Lạnh như băng, đơn giản, u ám.

Thời tiết tháng ba lạnh như thế, trên chiếc giường lạnh như băng chỉ một chiếc chăn mỏng, gối tr như thể chưa được giặt một thời gian dài, vô cùng bẩm thỉu.

Trong phòng, ngoại trừ một chiếc giường gỗ nhỏ, một cái tủ treo quần áo, một chiếc ghế ra, trong góc còn đặt một cái bô tiểu màu đỏ.

Mặc dù bô tiểu được dọn dẹp sạch sẽ nhưng trong kh khí vẫn thấp thoáng mùi khai của nước tiểu.

Tr hệt như một nhà tù của chế độ cũ.

Lôi Lăng kh nhịn được, nghiến răng mắng: “Vân Đức Hậu, chăm sóc con cái thế này đ à?”

Tiểu Ngũ cũng chịu kh nổi, mắng một câu: “Cái này còn kh chịu ngược đãi trẻ em ? Tên súc sinh!” Phòng của thì ấm áp như mùa xuân, sạch sẽ, nhẹ nhàng, thoải mái, nhưng phòng của con gái lạnh lẽo tựa như hầm băng, thế mà ta còn kh biết xấu hổ bảo Vân Khiết là tính mạng của ?

Vân Đức Hậu vẫn tiếp tục cãi lại: “Kh khoảng thời gian này Khiết Khiết đang nằm viện ? Thế nên căn nhà này mới kh được dọn dẹp. là đàn kia mà, nào thể cẩn thận, tỉ mỉ và chu đáo như một phụ nữ chứ? Các muốn trách, muốn mắng thì mắng cái phụ nữ đã nhẫn tâm vứt bỏ Khiết Khiết kia kìa!”

ta vừa dứt lời, một luồng gió mạnh thổi tới.

Một bóng lao tới từ ngoài cửa, kh nói hai lời đã vung nấm đấn, hung hăng nện lên mặt Vân Đức Hậu.

“Ầm!”

Một tiếng động nặng nề vang lên, Vân Đức Hậu kh kịp phản ứng, bị đánh tới mức cả ngã ra sau, m.á.u mũi chảy dài.

“Ầm!”

ta còn chưa kịp gào khóc, một cú đ.ấ.m khác đã tới.

Mắt Vân Đức Hậu bị đ.ấ.m trúng, đau tới mức ta hét lên thảm thiết: “A…”

Lôi Lăng cũng nh chóng ra tay, vội vàng ngăn cái như đang phát ên, định tiếp tục lao tới đánh Vân Đức Hậu: “Tạ Du, bình tĩnh lại một chút!”

Hai tay Tạ Du siết chặt thành quyền, bởi vì dùng sức quá nhiều nên khớp xương trở nên trắng bệch. Trong mắt ta thoáng hiện lên vẻ tức giận, nghiến răng nghiến lợi Vân Đức Hậu: “Cái tên súc sinh này! mau trả chị gái lại cho !”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...