Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 128:
“Thế hai đã tiết kiệm đủ chưa?”
“Chưa, à, kh biết, bao nhiêu tiền đều đưa cho Bình Phương hết cả.”
“ kh biết trong nhà bao nhiêu tiền ?”
“Hôm qua đã đến ngân hàng kiểm tra , kh nhiều lắm.”
“Được bao nhiêu?”
“Hơn ba ngàn.”
Triệu Hướng Vãn hỏi hết câu này đến câu khác, chẳng cho Phan Quốc Khánh cơ hội để thở, ều này khiến ta cảm th áp lực nặng nề.
[Tại câu hỏi mà cô ta hỏi khác những cảnh sát khác vậy? Tại cô ta lại hỏi những vấn đề này? Trong lòng cô ta đang nghi ngờ gì?]
“Ông Bình Phương cũng thu nhập từ việc làm ở quán cà phê, thể tự nuôi . Số tiền kiếm được mỗi năm đều đưa hết cho cô ta, thế lại hoàn toàn kh tiết kiệm được một cắc nào, vậy thì tiền của hai đâu cả ?”
Câu hỏi này khá nhức nhối, Phan Quốc Khánh nào chuẩn bị trước, há miệng một cái, nhưng lại chẳng phát ra bất kỳ tiếng nói nào.
[Con khốn này, đồ gái ếm! Ông đây tin tưởng cô như thế, nhưng cuối cùng cô lại làm chuyện lỗi với đây, suốt ngày trang ểm vẽ chân mày, quyến rũ đàn khác, cầm tiền của đây sắm sửa cho , mở khách sạn, dụ dỗ trai trẻ, đây g.i.ế.c c.h.ế.t đuối cô!]
Ánh mắt của Triệu Hướng Vãn dần trở nên trở nên sắc bén hơn.
Hà Minh Ngọc nhận th sự đối chọi giữa Triệu Hướng Vãn và Phan Quốc Khánh, cô biết rõ năng lực của Triệu Hướng Vãn, Phan Quốc Khánh vẫn chưa trả lời câu hỏi, trầm mặc truy hỏi: “Phan Quốc Khánh, mời trả lời câu hỏi, tiền của hai đâu cả ?”
Phan Quốc Khánh kh ngờ cảnh sát bây giờ lại nhàm chán như thế, thậm chí lại còn quan tâm tới việc tiền của gia đình ta được tiêu vào đâu. Bởi vì kh kìm nén được sự bất mãn trong lòng, ta cũng kh khống chế được cảm xúc , đưa tay vén bức màn ngăn cách lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-128.html.]
“Cộp!” Một tiếng động vang lên, phòng ngủ riêng tư của hai vợ chồng xuất hiện trước mắt ba Triệu Hướng Vãn.
Trong đó một chiếc giường, bốn phía được bao bọc bởi một chiếc màn che màu hồng, bộ ga trải giường bằng mềm mại, thoải mái màu hồng hoa đào. Một chiếc bàn vu nhỏ màu trắng đặt sát cạnh cửa sổ, trên bàn trải một tấm khăn trải bàn màu hồng. Trên tủ đầu giường đặt một chai sữa bò nhỏ, bên trong chai cắm một cành hoa hồng khô. thể th, khi còn sống, Ông Bình Phương là một phụ nữ chú trọng đến chất lượng cuộc sống.
Phan Quốc Khánh mở tủ quần áo ra, lớn tiếng nói: “Các xem , các xem , tiền cực khổ kiếm được đều tiêu hết vào đống đồ này!”
Trong tủ quần áo là đủ loại quần áo và túi xách bày la liệt, vừa đã biết giá cả kh rẻ.
Phan Quốc Khánh cầm một cái túi xách lên, hung hăng ném xuống đất: “Cái túi này hết hai ngàn!”
Sau đó lại l ra một chiếc váy lụa dài: “Cái váy này hết hai trăm!”
“Còn cái này, một ngàn tệ!”
“Cái áo choàng dài này tốn của tám trăm tệ!”
Mỗi một cái, mỗi một bộ đều là từng ly rượu của Phan Quốc Khánh, là tiền mồ hôi nước mắt mà ta kiếm được từ việc uống rượu.
Triệu Hướng Vãn và Hà Minh Ngọc đưa mắt nhau.
Hà Minh Ngọc xích lại, nói nhỏ vào tai cô: “Trong tủ quần áo cũng kh bao nhiêu bộ là của Phan Quốc Khánh, phụ nữ này cầm tiền chồng kiếm được tiêu hết cho bản thân , chẳng trách…”
Cũng kh đợi Hà Minh Ngọc nói xong, Triệu Hướng Vãn đã lên tiếng.
“Một phụ nữ kh biết quán xuyến việc nhà, một phụ nữ chỉ biết ăn diện cho mà kh hề quan tâm gì tới , một phụ nữ cầm tiền của nuôi tình, vậy nên… căm hận cô ta?”
Lời nói của cô vừa sắc bén vừa lạnh lùng, tựa như một con d.a.o nhọn đ.â.m thẳng vào tim Phan Quốc Khánh.
Phan Quốc Khánh thở dốc dừng tay, mãi một lúc sau mới trả lời: “Kh các hỏi tiền của chúng đã tiêu vào đâu ? Bây giờ các đã biết chứ? Lúc trước lái xe chở hàng ở nhà máy cơ khí xây dựng tỉnh, sau khi kết hôn, Bình Phương chê kiếm tiền ít, thế là xin ra ngoài làm nhân viên bán hàng. Kết hôn được ba năm, đưa cho cô ta cũng bốn, năm chục ngàn đ. Thế nhưng, tiền gửi vào ngân hàng cũng chỉ ba ngàn, ha ha, ha ha, ha ha…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.