Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 137:
Phan Quốc Khánh vừa nghe th câu này, hai bàn tay đang bị còng càng siết chặt hơn, sự chú ý của ta đều bị đoạn đối thoại của hai cô gái dẫn dắt, trong cổ họng vô thức phát ra m tiếng lẩm bẩm.
[Quyển nhật ký? Con khốn đó còn dám viết nhật ký ? Cô ta đã viết cái gì? Rốt cuộc cô ta đã viết cái gì? Cô ta yêu kh nhỉ? Rốt cuộc tại cô ta lại gả cho chứ? Tại cô ta lại ngoại tình với đàn khác? Rốt cuộc cô ta đã viết những gì!]
Triệu Hướng Vãn nói với Hà Minh Ngọc: “Trong đó viết gì thế?”
Hà Minh Ngọc lại đặt quyển nhật ký xuống bàn, lười biếng đưa tay trái chống cằm, tiện ra mở một trang, lớn tiếng đọc.
“Lần đầu tiên th Triệu Th Vân, đã vô tình làm đổ cà phê lên khăn trải bàn, quản lý tới mắng , thế nhưng thì kh, cười nói: Kh đâu, lau một tí là ổn thôi. Ánh mắt của thật xinh đẹp, lúc đôi mắt đó , cảm giác như được bao bọc bởi sự dịu dàng và ấm áp, trong lòng ấm áp. Tiếng nói của quyến rũ, giống hệt như nam chính trong m bộ phim , đẹp trai, ưu nhã, biết quan tâm phụ nữ.
Kh giống Phan Quốc Khánh, mỗi lần th đều lắp ba lắp bắp, kh thích đọc sách, kh thích xem phim, chẳng chút tế bào lãng mạn nào, ánh mắt như một con sói, chỉ hận kh thể lột sạch quần áo trên …”
Đọc tới đây, Hà Minh Ngọc Triệu Hướng Vãn một cái, thiếu nữ trước mắt thuần khiết tựa như một hoa cúc đang nở rộ, khi đọc những chữ viết đầy màu sắc này lên, Hà Minh Ngọc sợ sẽ làm ô nhiễm tai cô.
Triệu Hướng Vãn nháy mắt một cái, trong ánh mắt mang theo vẻ khích lệ, tựa như muốn nói: Em kh , chị chỉ cần đọc làm thể kích thích Phan Quốc Khánh là được.
Hà Minh Ngọc đọc tiếp: “Ngày 6 tháng 10 năm 1989, cuối cùng cũng lên giường với Th Vân , hạnh phúc tới mức cảm th như được thuỷ triều vây qu. sẽ dịu dàng ôm l , hôn , động tác ân cần, lúc ở bên cạnh , mới cảm th thật sự là một phụ nữ, cả đời này mới sống kh uổng phí.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-137.html.]
Tiếng hít thở Phan Quốc Khánh càng ngày càng nặng nề, cảnh tượng trước mắt quá mức quen thuộc, hệt như lúc ở trong căn phòng tại nhà máy cơ khí xây dựng. Ông Bình Phương xinh đẹp cầm l quyển nhật ký ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ, vừa viết vừa tâm sự với cô bạn thân thiết, bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với tình, vô tình cười nhạo chồng thô bỉ, vô năng.
Phan Quốc Khánh đã thành c bị chọc giận.
“Ào!” ta đột nhiên đứng dậy, ngay cả chiếc ghế cũng bị kéo theo chiếc còng tay, phát ra tiếng vang to lớn.
Hứa Tung Lĩnh đè ta xuống, hét lớn: “Đàng hoàng một chút !”
Nghe th những lời sỉ nhục phát ra từ miệng Hà Minh Ngọc, đồng thời lại th hai phụ nữ đang ngồi bên cạnh chiếc bàn được trải khăn xinh đẹp, đọc lên những lời riêng tư nhất của Ông Bình Phương, đầu óc Phan Quốc Khánh muốn nổ tung!
bọn họ dám! bọn họ lại dám!
Phan Quốc Khánh cảm giác cổ họng như bị một con d.a.o nhọn đ.â.m vào, sự đau đớn đó khiến ta kh thốt nên lời. Từng giọt từng giọt m.á.u rơi xuống đất, đầu gối, mu bàn tay… còn cả trong lòng ta nữa.
“Kh đúng! Kh như thế…”
Sử dụng toàn bộ sức lực trên cơ thể, cuối cùng Phan Quốc Khánh cũng tìm lại được tiếng nói.
“ đối xử với cô tốt như vậy, tốt với cô . liều mạng ra ngoài kiếm tiền, để ký được một hợp đồng, như trở thành cháu trai của m chủ c trường, bị đánh kh nói lại, bị mắng kh đánh trả, uống rượu với bọn họ tới mức dạ dày chảy m.á.u nhưng vẫn uống. cực khổ như thế là vì cái gì? Đều là vì cô cả. giao toàn bộ tiền của cho cô , biết rõ cô tiêu xài hoang phí nhưng cũng kh dám trách, sợ sẽ chọc giận cô . Chỉ cần cô vui vẻ với dù chỉ một chút, cảm th trời trong x, hoa cũng thật lộng lẫy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.