Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 236:
Chu Kinh Dung nhiệt tình bưng tới một chén c gà hầm thiên ma: "Hôm nay mệt kh? Uống chút c bổ nhé." Chu Kinh Dung quê ở Quảng Đ, nấu c ngon.
Ngửi th mùi thơm của c gà, sắc mặt của Từ Tuấn Tài dịu một chút, ta dập tắt ếu thuốc trong tay, cúi đầu uống một ngụm: "Kinh Dung, may mà còn bà, gần đây thật sự quá mệt mỏi."
Chu Kinh Dung ngồi bên cạnh , tay xoa bóp vai cho ta dịu dàng nói: "Th căng thẳng quá, nên đã cho thêm chút thiên ma vào. Đừng lo lắng, chuyện gì cũng sẽ được giải quyết thôi."
Từ Tuấn Tài được bà ta phục vụ thoải mái, thở dài một tiếng: "Hầy... Kh biết gần đây gì kh ổn, dự án lớn ở huyện Châu mất cũng thôi , nhưng nếu kh xử lý tốt chuyện thuế và vụ trạm kiểm tra chất lượng thì c ty sẽ rắc rối."
Sau khi kết hôn, Chu Kinh Dung kh làm, kh thể đưa ra ý kiến gì, chỉ biết an ủi ta: "Xe đến chân núi ắt sẽ đường, kh đâu."
Nghe những lời an ủi sáo rỗng này, sự bực bội trong lòng Từ Tuấn Tài lại trỗi dậy. C việc kinh do của ta ngày càng lớn, tầm cũng ngày càng cao. Trước đây, Chu Kinh Dung quán xuyến việc nhà chu đáo, khiến ta mỗi khi về nhà đều cảm th thư thái, ta cảm th hạnh phúc. Nhưng bây giờ c ty xảy ra vấn đề, cần đưa ra ý kiến, Chu Kinh Dung lại trở nên vô dụng.
Từ Tuấn Tài đột ngột đứng dậy: "Thôi, quay lại c ty đây." Nói xong, ta cầm cặp, l chìa khóa xe, mở cửa rời .
"Rầm!" Một tiếng, cánh cửa bị đóng sầm lại.
Chu Kinh Dung ngơ ngác đôi tay , chén c gà thiên ma trên bàn trà, trong mắt thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo.
Từ Tuấn Tài vừa ra khỏi nhà, gió đêm thổi tới khiến đầu óc ta tỉnh táo hẳn.
Ông ta l ện thoại di động ra, gọi cho con trai Từ Th Khê: “ trong phòng ký túc xá của con một bạn học họ Cố, là ở thành phố Châu kh?”
Lúc Từ Th Khê bị chú quản lý ký túc xá gọi xuống nghe ện thoại, thật ra trong lòng hơi kháng cự. Bây giờ đã gần mười giờ, gần đến giờ ký túc xá tắt đèn, cũng sẽ kh ai tìm vào giờ này. Chỉ ba mới lên cơn, gọi ện thoại cho mọi lúc mọi nơi, thỏa mãn ham muốn kiểm soát hành động của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-236.html.]
Thế nhưng Từ Th Khê từ nhỏ đã được mẹ dạy dỗ là một hiểu chuyện, lễ phép, vậy nên cũng kh biểu đạt sự bất mãn của , trả lời đàng hoàng: “Dạ, là Cố Tinh, là thành phố Châu.”
“Ba nghe nói gia đình làm bên ngành xây dựng à?”
“Dạ đúng .”
“Ba của tên gì?”
“Con kh biết.”
Từ Tuấn Tài kh hài lòng với câu trả lời của con trai, kh nhịn được hỏi: “Đây đều là các mối quan hệ sau này của con đ, thể kh thăm dò vậy chứ? đang ở ký túc xá kh?”
Từ Th Khê kh biết nói dối: “ ạ.”
“Con bảo ra nghe ện thoại , ba phút sau ba sẽ gọi lại.” Nói xong, Từ Tuấn Tài cũng kh nói gì thêm, cúp máy.
Trong lòng Từ Th Khê dâng lên những cảm xúc kh thể giải thích được, muốn chết, muốn nổi loạn, muốn nổi giận.
ba ruột này của Từ Th Khê, trước năm mười lăm tuổi đều kh hoàn thành đúng nghĩa vụ nuôi dưỡng. Nhưng sau khi mẹ qua đời, ta nhận về nuôi dưỡng, đào tạo Từ Th Khê trở thành thừa kế.
Kh ai từng hỏi qua ý kiến của , tất cả mọi thứ đều được sắp xếp vô cùng rõ ràng.
Trước khi qua đời, mẹ đã kh ngừng kéo tay , rưng rưng dặn dò: “Ba con kh con cái, bây giờ sự nghiệp của thành c, thể hỗ trợ con tiếp tục học, cũng thể giúp con chỗ đứng trong xã hội này. Mẹ biết con hận , nhưng… dù cũng là ba ruột của con. Con cứ yên tâm, đã đảm bảo với mẹ, sau này sẽ đền bù lại thật tốt, sẽ yêu thương con. Th Khê, con nghe lời mẹ, theo .”
Sau khi Từ Tuấn Tài lo hậu sự cho Mai Tâm Tuệ xong xuôi, ta đưa Từ Th Khê đến thành phố Tinh, trịnh trọng giới thiệu với tất cả mọi xung qu: “Đây là con trai .” Lời nói của ta mang theo vẻ vừa khoe khoang lại vừa đắc ý, còn vẻ vui mừng kh thể nói rõ thành lời. Ông ta và Chu Kinh Dung kh con, cũng may Mai Tâm Tuệ đã để lại cho ta một đứa con, kh những thế còn nuôi dạy tốt như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.