Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 338:
Vũ Kiến Thiết l ra một tờ xét nghiệm từ trong túi, đưa cho Chu Như Lan: "Bác sĩ đã phát hiện thành phần thuốc chống trầm cảm trong m.á.u của mẹ con, bố cũng tìm th một lọ amfetamine trong nhà. Thời gian qua các con bận rộn, bố cảm th mẹ con mất ngủ, tâm trạng xuống thấp, thường xuyên quên việc. Haiz! Cũng tại bố sơ suất, cứ tưởng là sự thay đổi do mãn kinh, chút biến động tâm trạng là bình thường, kh ngờ lại phát triển đến mức tự tử..."
Chu Như Lan kh nhận l tờ xét nghiệm đó.
Vũ Như Hân nh chóng nhận l, đọc lướt qua, kh hiểu lại thở phào nhẹ nhõm: "Bố, bố kh nói sớm với chúng con? Khiến chị và con đoán mò."
Vũ Kiến Thiết yên thương Vũ Như Hân, nhẹ nhàng vỗ đầu cô ta: "Những cảm xúc tiêu cực này, bố kh muốn truyền tải cho các con."
Về mặt tình cảm, Vũ Như Hân kh hy vọng bố là kẻ xấu. Giờ đây khi mẹ đã lý do hợp lý cho hành vi tự sát, cô ta nh chóng chấp nhận kết quả này, quay sang Chu Như Lan: "Chị, chị xem cái này..."
Chu Như Lan lại bình tĩnh, kh tin vào tờ xét nghiệm mỏng m nhẹ nhàng trước mắt.
Nếu kh việc bị đụng xe trước bệnh viện, lẽ Chu Như Lan sẽ tin. Nhưng sau khi trải qua sự sống và cái chết, Chu Như Lan đã cảnh giác với Vũ Kiến Thiết.
Nếu Vũ Kiến Thiết phát hiện mẹ chứng trầm cảm, ta đã sớm c khai, để rửa sạch tội lỗi của , giờ mới đưa ra tờ xét nghiệm? Nói rằng tìm th thuốc ở nhà? lẽ lúc về nhà, chính là lúc ta đang sắp xếp hiện trường?
Phó cục trưởng Vũ chuyên phụ trách các vụ án lớn, dễ dàng để tìm lý do cho hành vi tự sát của vợ.
Kh chứng cứ, kh thể hành động bừa bãi. Chu Như Lan cúi đầu: "Sau khi con làm chỉ về nhà vào cuối tuần, cũng kh quan tâm đến sức khỏe của mẹ. Haizz! Nói cũng nói lại, bệnh nhân trầm cảm cần sự an ủi từ thân, chỉ tiếc..."
Vũ Kiến Thiết là như thế nào, biết nghe theo lời, bắt đầu tự kiểm ểm theo lời Chu Như Lan: "Đúng, tiếc rằng bố quá bận rộn với c việc, kh chăm sóc mẹ con nhiều, dẫn đến việc mẹ con ý nghĩ tự sát."
Vũ Như Hân khóc như mưa, nghẹn ngào nói: "Con cũng kh tốt, trong kỳ thi cuối kỳ nhiều việc, một tháng kh về nhà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-338.html.]
Vũ Kiến Thiết thở dài: "Những chuyện đã qua thì cứ để nó qua . Chúng ta, cả gia đình cùng nhau vượt qua khó khăn, hy vọng mẹ con sớm tỉnh lại."
"Đinh, nh, nh!"
Máy móc phát ra tiếng nhẹ.
Chu Như Lan mẹ nằm trên giường, mặt trắng bệch, hai mắt nhắm chặt, về phía Vũ Kiến Thiết trên mặt đầy hối tiếc. Thế giới xa gần nhất, chính là vợ chồng. Khi yêu thì em em; khi kh còn yêu thì như xa lạ.
Vũ Kiến Thiết nói với Chu Như Lan: "Như Lan, giờ chúng ta đã giải quyết mọi khúc mắc, thì con đừng tiếp tục tố cáo với U Hiểu Tuyền nữa. Chúng ta là một gia đình, nên đóng cửa lại mà nói chuyện, kh cần làm căng thẳng như vậy. Con cũng làm việc trong hệ thống c an, nếu bố vấn đề, con cũng sẽ bị liên lụy, kh lợi cho sự nghiệp của con đâu."
Chu Như Lan ngỡ ngàng. Kh ngờ hôm nay phó Cục trưởng lại tỏ ra quan tâm với nhiều như vậy, hóa ra là để chờ đợi !
"Bố, nếu kh vấn đề của bố, thì sợ ều tra. Trong nhiều năm qua, bố đã trải qua bao sóng gió, một bài kiểm tra DNA nhỏ nhặt, chắc bố cũng kh sợ, đúng kh?"
Lời của Chu Như Lan tuy nhẹ nhàng, nhưng trong sự lịch sự sự xa lánh, ều này làm Vũ Kiến Thiết khó chịu.
Vũ Kiến Thiết tiến thêm một bước, đứng cách Chu Như Lan một cánh tay, đôi mắt híp lại, giọng nói trầm xuống: "Con nhất định đối đầu với bố ?"
Vũ Như Hân nín thở.
Chu Như Lan kh sợ hãi, ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, giữ vững thái độ nghiêm túc: "Kh, con kh đối đầu với bố. Con chỉ muốn biết một sự thật."
Vũ Kiến Thiết nâng cao giọng: "Như Liệt là đứa trẻ mồ côi của đồng đội bố, lúc bố đón nó về còn là một đứa trẻ sơ sinh. Con nó lớn lên từng ngày, giờ nó đã cao hơn cả con, nó đã 16 tuổi, là một trai trẻ. Con là chị gái nó mà lại nghi ngờ thân phận của nó, con kh sợ làm tổn thương lòng tự trọng của nó ?"
Chu Như Lan siết chặt nắm tay, âm thầm tiếp sức cho bản thân: " nghi ngờ này, cần xác minh!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.