Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 361:
Hai từ "con hoang" khiến lửa giận trong lòng Vũ Kiến Thiết bùng lên. Xuất thân từ quân đội, ta phản ứng cực kỳ nh chóng, tóm l hai tay của Liễu Phúc đẩy mạnh bà ta một cái: “Cô làm loạn đủ chưa?!”
Liễu Phúc ngã phịch xuống sofa, ngồi đó ngây Vũ Kiến Thiết đang cau mày, bà ta bùng nổ trong tiếng khóc gào thất th: “Họ Vũ, thật là tàn nhẫn... Mạnh Vĩ nhà đã bị thương ở chân vì cứu , vậy mà trả ơn bằng cách này ? Ban đầu nghĩ rằng nhận nuôi Nhị Mao là vì lòng tốt, ai ngờ lại đánh tráo Nhị Mao! Đứa trẻ này tr giống như đúc, chắc c là đứa con hoang của ở bên ngoài, đúng kh? Lương tâm của bị chó ăn mất , là đồ cầm thú!”
Trong những lời nguyền rủa liên tiếp, mọi trong văn phòng đều cảm th da đầu tê dại.
Nếu những gì Liễu Phúc nói là sự thật, thì Vũ Kiến Thiết thật đúng là kẻ mặt dày vô sỉ! Vì muốn hợp thức hóa con riêng của mà ta đã tráo đổi con của đồng đội. Ông ta đã lừa dối cả hai mẹ là Liễu Phúc lẫn Miêu Huệ, thật kh còn gì để nói mà!
Chu Như Lan chằm chằm vào Vũ Như Liệt với ánh mắt đầy lạnh lùng, kh nói một lời.
Dường như Vũ Như Liệt đã biết ều gì đó từ trước, ánh mắt đầy vẻ lảng tránh, kh dám đối diện với Chu Như Lan.
U Hiểu Tuyền Vũ Kiến Thiết: “Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Vũ Kiến Thiết chống lưng từ từ ngồi xuống, nói với Liễu Phúc : “Bà bình tĩnh một chút, chuyện này để từ từ giải thích cho bà nghe.”
Đôi mắt Mạnh Điền Sinh đỏ ngầu vì giận, đứng bảo vệ bên cạnh mẹ , lớn tiếng nói: “Chúng đã tìm đến tận đây , nên chẳng còn gì sợ cả. Cho dù chức to thế nào, chúng cũng kh sợ!”
Vũ Kiến Thiết ra hiệu cho con trai đứng sau lưng , mới trầm giọng nói: “Khi bế Nhị Mao , các cũng biết, đứa trẻ mới đầy tháng, khóc đến kh thở nổi, gầy trơ xương.
bế nó , mua bình sữa và sữa bột ở cửa hàng tạp hóa, suốt đường cẩn thận cho nó bú, nó ăn no thì kh khóc nữa, ngoan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-361.html.]
Về đến nhà, đưa đứa trẻ, bình sữa, sữa bột cho vợ , Miêu Huệ, lại bận rộn c việc. là đàn , lòng dạ thô kệch, con lớn lên từng ngày, làm mà để ý rằng đứa trẻ mang về kh là Nhị Mao? Bây giờ bà đã đến tìm, vừa nhớ lại, lúc đó trên chuyến tàu, giường đối diện một bà già bế đứa cháu. Chúng trò chuyện vài câu, khi chia tay thì mỗi một ngả. khi nào lúc đó luống cuống tay chân mà tráo nhầm đứa trẻ?”
Câu chuyện này quả thật nghe khéo léo!
Liễu Phúc lập tức nghi ngờ: “Họ Vũ kia, miệng kh một lời nào là thật mà! lại thể nhầm lẫn được? Cho dù là những đứa trẻ bằng tuổi nhau, quần áo, ngoại hình, cái chăn quấn cũng kh thể giống nhau. Kh con , một đàn thô kệch như nhầm lẫn, nhưng một bà già tr cháu làm thể nhầm lẫn? Họ Vũ, nghĩ là đồ ngốc để lừa à!”
Vũ Kiến Thiết giơ hai tay lên: “Nếu bà kh tìm đến, cũng kh biết rằng đứa con đã nuôi dưỡng hơn mười năm kh là con của Mạnh Vĩ. Bà đau lòng, cũng đau lòng. Nuôi dưỡng bao nhiêu năm, sớm đã tình cảm, làm mà bỏ được, đúng kh?”
Vũ Kiến Thiết một mực khẳng định rằng đã nhầm lẫn trên chuyến tàu, khiến Liễu Phúc nhất thời kh biết phản ứng thế nào.
U Hiểu Tuyền đứng bên hỏi: “Phó Cục trưởng Vũ, chắc c là đã nhầm đứa trẻ trên chuyến tàu kh?”
Vũ Kiến Thiết thở dài: “Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ thể là nhầm lẫn trên chuyến tàu đó thôi.”
Ánh mắt U Hiểu Tuyền đầy vẻ sắc bén: “ lại trùng hợp đến mức lại nhầm đúng con ruột của chứ?”
Vũ Kiến Thiết ngước mắt , đôi mắt nheo lại, mang theo chút uy hiếp: “Lão U, nói vậy là ý gì chứ? Báo cáo giám định quan hệ cha con đã , chẳng lẽ còn kh tin vào khoa học ?”
U Hiểu Tuyền nhấc ện thoại bàn lên, bấm một số: “Đội trưởng Hứa, vào .”
Vũ Kiến Thiết cảm th tim như thắt lại.
Hứa Tung Lĩnh cầm một túi hồ sơ trong tay, cùng với Chu Phi Bằng và Lưu Lương Câu bước vào. Hứa Tung Lĩnh mở túi hồ sơ trước mặt mọi , l ra báo cáo giám định quan hệ cha con do Trung tâm Kỹ thuật Hình sự tỉnh Liêu xuất trình.
Chưa có bình luận nào cho chương này.