Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 402:
Lưu Lương Cư vẫy tay chào bọn họ, vui vẻ đạp xe về nhà.
"Các ăn trước , thu dọn đồ sẽ đến ngay." Hà Minh Ngọc làm việc cẩn thận, nhớ đến các tài liệu vụ án mượn từ đồn c an Kim Liên Hồ và biên bản thẩm vấn vừa làm, định quay về văn phòng cất hết tài liệu vào tủ sắt, khóa kỹ mới ăn.
Triệu Hướng Vãn nói: "Được, đàn chị, để em với chị." lẽ Quý Chiêu vẫn đang đợi cô trong văn phòng, nếu cô kh qua, sợ rằng sẽ quên cả ăn cơm mất thôi.
Chu Phi Bằng chạy thẳng đến nhà ăn, còn Hà Minh Ngọc cùng Triệu Hướng Vãn thì quay lại văn phòng.
Khi qua hành lang dài, Triệu Hướng Vãn vừa đẩy cửa, mùi th nồng nàn lập tức xộc vào mũi cô. Ngẩng đầu lên, cô th ngay một bức tr sơn dầu rực rỡ, đa sắc màu hiện ra trước mắt.
Hoàn toàn giống với cảnh mà Triệu Hướng Vãn đã th trong đầu, một đồng cỏ x mướt, hoa dại nở rộ. Đỏ, vàng, x, trắng... Đủ màu sắc, rực rỡ lộng lẫy.
Đây là một bức tr khiến ta vào liền cảm th vui vẻ.
Nụ cười trên môi Triệu Hướng Vãn càng lúc càng tươi, cô dần nở nụ cười lớn, để lộ hàm răng trắng như tuyết, sáng chói như ánh nắng.
Hà Minh Ngọc dừng lại, sững sờ bức tr một lúc lâu mới thốt lên kinh ngạc: "Quý Chiêu, đây là vẽ à? Đẹp quá!" Kh phụ nữ nào kh yêu hoa, hơn nữa còn là khi th những b hoa tươi đẹp cùng nở rộ trước mắt, cảm giác rung động thực sự mạnh mẽ.
Ngón tay , tay áo và gấu áo của Quý Chiêu đều dính đầy màu vẽ, nhưng vẫn mỉm cười, đôi mắt đen long l khiến khác kh khỏi bị cảm xúc vui vẻ của lây nhiễm.
[Em bảo vẽ, đã vẽ xong . Em thích kh?]
Giọng nói trong trẻo của thiếu niên vang lên trong đầu, Triệu Hướng Vãn gật đầu: "Thích!"
[Em thích hoa, thích những b hoa đủ màu sắc.]
Triệu Hướng Vãn cười: "Đúng vậy."
[Vậy sẽ để chúng mãi mãi nở rộ.]
Ánh mắt Triệu Hướng Vãn và Quý Chiêu giao nhau, mọi mệt mỏi sau một ngày bận rộn với c việc thẩm vấn đều tan biến. lẽ Chu Phi Bằng đã nói đúng, trên đời này kh ai kh nói dối, kể cả Triệu Hướng Vãn cũng biết giở trò, cũng chỉ nói nửa lời giữ lại nửa kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-402.html.]
Nhưng Quý Chiêu lại là một sự tồn tại khác biệt.
Từ nhỏ, đã sống khép kín, thế giới nội tâm đóng chặt, kh mở lòng với ai. vấn đề về ngôn ngữ, kh giao tiếp bằng lời nói. lẽ khác sẽ cho rằng sống cùng Quý Chiêu là một ều đau khổ. Nhưng Triệu Hướng Vãn lại th tuyệt.
Bởi vì sự khép kín của , thế giới của cực kỳ trong sáng và chân thực.
Vì khó khăn về ngôn ngữ, nên kh lời nói dối.
Ở bên Quý Chiêu, Triệu Hướng Vãn kh cần chịu đựng hai tiếng nói vang lên cùng lúc trong đầu, kh cần cố gắng đoán xem đâu là thật, đâu là giả, cũng kh cần giả vờ kh biết.
Một Quý Chiêu như vậy, Triệu Hướng Vãn cảm th thoải mái và nhẹ nhàng nhiều.
Nghĩ đến đây, Triệu Hướng Vãn đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bức tr sơn dầu, những cánh hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời tỏa ra sức sống mãnh liệt.
Triệu Hướng Vãn khen ngợi: "Quý Chiêu, vẽ đẹp thật đ."
So với đôi tay đẹp đẽ, quý phái đến kỳ lạ của Quý Chiêu, bàn tay của Triệu Hướng Vãn kh thể gọi là hoàn hảo. Do từ nhỏ làm nhiều việc đồng áng, bàn tay cô to, ngón tay thô, đầu ngón tay làn da sần sùi. Nhưng ánh mắt của Quý Chiêu lại dừng trên bàn tay chạm vào bức tr của Triệu Hướng Vãn, kh hề che giấu sự yêu thích và khát khao của . Trong đôi mắt của Quý Chiêu hiện lên vẻ háo hức như một đứa trẻ th món đồ chơi mà vô cùng muốn .
Quý Chiêu từ từ giơ tay lên, chầm chậm vươn về phía trước.
Bất thình lình, một bàn tay lớn xen vào, nắm l bàn tay đang muốn hành động của Quý Chiêu.
Triệu Hướng Vãn và Quý Chiêu cùng lúc về phía mới đến.
Hứa Tung Lĩnh giữ chặt cổ tay của Quý Chiêu, kéo xuống, khó chịu nói: "Quý Chiêu, định làm gì đ?"
Quý Chiêu chút bối rối, nhưng kh phản kháng, ngoan ngoãn lùi lại nửa bước, xoay cổ tay, ánh mắt nghiêm túc Triệu Hướng Vãn.
[ ta vẻ kh vui, tại thế?]
Triệu Hướng Vãn kh biết giải thích , cô dịu dàng an ủi cảm xúc của : " là thầy của , nhường một chút nhé."
Chưa có bình luận nào cho chương này.