Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 415:
Lúc này, tâm trạng của Ngu Sơ Hiểu vô cùng phức tạp.
Xuất phát từ góc độ một phụ nữ, cô kh thể chấp nhận rằng đàn từng yêu, trong lòng lại chỉ một khác, mà đó lại chính là mẹ cô , đã cùng cô nương tựa lẫn nhau, từng nói sẽ hy sinh mọi thứ vì cô .
Đàm Học Nho với vẻ mặt đầy tình cảm, kể lể về mối tình rắc rối với Ngụy Th Uyển, Ngu Sơ Hiểu chỉ cảm th ghê tởm.
Hà Minh Ngọc nghiêm túc Ngu Sơ Hiểu: “Mẹ cô sống c.h.ế.t đuối chưa rõ, đàn trước mặt này thể là kẻ g.i.ế.c bà , vậy mà cô vẫn chỉ nghĩ đến tại ta chia tay với cô, tại ta kh yêu cô mà chỉ yêu mẹ cô?”
Quá vô cảm ! Dù cho Ngụy Th Uyển cướp đàn của cô , nhưng so với tính mạng, ều gì mới là quan trọng?
Đó là mẹ đã nuôi nấng cô trưởng thành, luôn yêu thương cô hết mực.
Nghe th lời của Hà Minh Ngọc, Ngu Sơ Hiểu rõ ràng sững sờ một lúc, mới nhớ ra rằng đang ều tra sự thật về việc mất tích của mẹ. Kh hiểu khi th Đàm Học Nho, cô đã quên mất mục đích ban đầu, chỉ một lòng muốn túm l tên đàn bội bạc này để mắng chửi vài câu.
Ngu Sơ Hiểu tỉnh táo trở lại, một lần nữa chằm chằm vào Đàm Học Nho, mắt hơi ửng đỏ, cuối cùng cô cũng l lại được sự sáng suốt: "Mẹ đã bị hại c.h.ế.t đuối kh? Nhiều năm như vậy mà bà vẫn kh chút tin tức nào, đã hại mẹ kh?! mau nói !"
Đàm Học Nho kh trả lời, trong đầu ta đang giằng co dữ dội.
[ nói thế nào? làm đây? Đã thừa nhận việc gặp Ngụy Th Uyển vào rạng sáng ngày 24, vậy làm để thoát khỏi nghi ngờ g.i.ế.c đây? Gặp thì đã gặp , Lại Khoan đã nói sự thật, xem ra kh thể kh nhận. Kh sợ, kh sợ, chỉ gặp bà thôi mà, thể nhận chuyện đã quan hệ với Ngụy Th Uyển, nhưng tuyệt đối, tuyệt đối kh thể nhận tội g.i.ế.c !]
Nghĩ đến đây, Đàm Học Nho lắc đầu: “Kh, kh hại bà . Mẹ cô liên quan đến những đàn khác, lẽ bà đã gặp , sau khi nói lời chia tay với thì quay lại gặp đàn khác, sau đó mới mất tích.”
ta đột nhiên ngẩng đầu lên, thẳng vào Chu Phi Bằng: “Đồng chí cảnh sát, tối hôm đó gặp Ngụy Th Uyển. Bà mặc đồ hở hang, trên cổ, n.g.ự.c và đùi đều vết hôn, các hiểu chứ? Ngoài ra, bà còn những đàn khác. Sau khi gặp , bà đã thẳng thừng đề nghị chia tay với bỏ . ngồi đó ngơ ngác hồi lâu, đến khi lòng nguội lạnh thì quay lại ga tàu và bắt tàu về thành phố Châu.”
Chu Phi Bằng nh chóng nắm bắt sơ hở trong lời nói của ta: "Hai hẹn gặp nhau ở đâu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-415.html.]
Đàm Học Nho há miệng, nét mặt lộ vẻ hoảng loạn.
Chỉ cần nói ra địa ểm hẹn hò, nơi phi tang xác sẽ kh xa, nhỡ cảnh sát phát hiện thì ?
“Tảo Hà, bên bờ s Tảo Hà, nơi gần ga tàu nhất để hẹn gặp kh là Tảo Hà ? nhớ ở đó nhiều cây liễu, chúng hẹn gặp nhau dưới gốc cây liễu.”
“Cây liễu nào?”
“Thời gian trôi qua lâu như vậy , ai còn nhớ được cơ chứ?”
“Từ ga tàu đến địa ểm hẹn mất bao lâu? Hai mươi phút? Ba mươi phút? Hay bốn mươi phút?”
Mặc dù Chu Phi Bằng muốn mô phỏng cách hỏi của Triệu Hướng Vãn để buộc đối phương nói ra sự thật, nhưng nét mặt căng cứng và ánh mắt d.a.o động của Đàm Học Nho kh thể hiện rõ sự thay đổi vi biểu cảm của ta. Chu Phi Bằng quay đầu Triệu Hướng Vãn, trong ánh mắt lộ vẻ cầu cứu.
Triệu Hướng Vãn khẽ gật đầu, tiếp lời Chu Phi Bằng để hỏi tiếp.
“Từ ga tàu ra, bộ, xe ba bánh hay taxi?”
“Tốt, bộ đến bờ s Tảo Hà. Đi mất bao lâu? Đêm hôm đó trăng sáng, trên đường kh gặp ai ? Vô thức hết đoạn đường đó, tầm khoảng hai mươi phút, ba mươi phút?”
“Ồ, ba mươi phút. dọc theo đường trước ga về phía Tảo Hà, đến đâu?”
Triệu Hướng Vãn ngừng lại một chút, bắt đầu tính toán trong đầu.
Hà Minh Ngọc tính toán nh nhẹn, lập tức đưa ra kết quả: “Tốc độ bộ từ sáu mươi đến một trăm mét mỗi phút, ta khoảng một nghìn sáu trăm đến ba nghìn mét.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.