Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm

Chương 437:

Chương trước Chương sau

Chu Kim Phượng lắng tai nghe, nhà nào cũng đang xem TV, bên ngoài vang lên toàn những giai ệu và lời thoại giống nhau.

Tiếng động lớn vừa dường như chỉ là ảo giác, chưa từng xuất hiện.

Tập hai kết thúc, trong TV bắt đầu phát nhạc kết thúc Ai biết lòng ta.

"Gió đưa nhẹ trôi xa, phía trước xa xăm đường đời gian khổ. Cuộc đời cần phấn đấu, lo âu mà ít được.

Cùng chịu đắng ngọt, ai mà thấu hiểu. Giờ bên cạnh , ai quan tâm đến tương lai.

Vô tận, ềm xấu..."

Hai mẹ con chìm đắm trong câu chuyện, khó lòng rời mắt khỏi màn hình.

"Triệu Thính Nam thật đáng thương."

"Ừ, Hoắc Nguyên Giáp là đại hiệp mà cũng lúc bất lực."

"Ầm!"

Bất ngờ, một tiếng động lớn nữa vọng xuống từ tầng trên. Cố Văn Kiều và Chu Kim Phượng nhau, ánh mắt từ TV chuyển ra phía cửa.

"Chuyện gì vậy?"

" lẽ tủ nhà dì Hồ đổ xuống? Tiếng động lớn thế cơ mà."

"Để mẹ lên xem nhé? tủ lại đổ chứ? Kh lẽ hai vợ chồng họ đánh nhau?"

Tầng trên là tầng năm, tầng trên cùng, nhà của bác sĩ Hồ Lâm Trân, bạn thân của Chu Kim Phượng. Chồng của Hồ Lâm Trân, Hùng Đào, là sở trưởng ở ngân hàng tiết kiệm, cũng giống như nhà Chu Kim Phượng, chỉ một cô con gái, ều kiện gia đình khá tốt. Hai năm gần đây kh hiểu vì lý do gì, vợ chồng họ thường xuyên cãi nhau, kh được yên ổn.

Nghe th tiếng động lớn này, Chu Kim Phượng nghĩ rằng Hồ Lâm Trân lại đánh nhau với Hùng Đào, đang phân vân kh biết nên lên khuyên giải hay kh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-437.html.]

Cố Văn Kiều kh thích Hùng Đào, luôn cảm th ta tiền thì tự cao. Gặp ở hành lang, ta thường cố tình khoe chiếc túi da hàng hiệu kẹp dưới cánh tay, đồng hồ vàng đeo trên cổ tay, thỉnh thoảng còn mỉa mai cô .

"Mẹ cháu là y tá, lại muốn cháu cũng làm y tá? Nghe chú Hùng nói này, nghề y tá chỉ là phục vụ khác, lương thì ít, làm thì vất vả, trực đêm suốt, chẳng còn thời gian mà lo cho gia đình, phụ nữ chỉ cần lo cho gia đình thôi, làm chi mà vất vả thế."

Hùng Đào là lớn, Cố Văn Kiều kh thể cãi lại, chỉ thể ậm ừ cho qua. Về sau, mỗi khi th Hùng Đào, Cố Văn Kiều đều cố ý né tránh, để khỏi bị chiếc đồng hồ vàng của ta làm chói mắt hay cái vẻ mặt khoe khoang chọc giận.

Th mẹ định lên lo chuyện kh đâu, Cố Văn Kiều bĩu môi: "Mẹ, mẹ đừng xen vào. Vợ chồng ta đánh nhau, đầu giường đánh nhau cuối giường làm hòa, mẹ lại bị ghét đó."

Chu Kim Phượng do dự: "Thôi thì..."

"Ầm!" Chưa nói dứt lời, lại thêm một tiếng động lớn vang lên.

Lần này, Chu Kim Phượng kh thể ngồi yên được nữa. Bà đứng dậy, lắng tai nghe, trong tiếng nhạc của bài hát kết thúc bộ phim [Hoắc Nguyên Giáp], xen lẫn những âm th nh tai nhức óc.

Tòa nhà xây từ cuối thập niên 70 với kết cấu bê t gạch, trần nhà là tấm đúc sẵn, khả năng cách âm kh tốt lắm. Nghe th những âm th bất thường này, Chu Kim Phượng bước tới trước tủ ti vi vặn nhỏ âm lượng lại, âm th từ tầng trên ngày càng rõ ràng hơn.

"Cạch! Cạch! Rầm..."

Chu Kim Phượng lập tức trở nên căng thẳng: "Kh Hùng Đào đang đánh đ chứ? Sức khỏe Hồ Lâm Trân kh tốt, chắc c kh đánh lại ta. Kh được! Mẹ xem ." Vừa nói, bà vừa tới cửa, thay giày, chuẩn bị kéo cửa bước ra ngoài.

Cố Văn Kiều lập tức kéo mẹ lại: "Mẹ, mẹ cứ để mặc họ đánh nhau . Đó là chuyện gia đình ta, đừng can thiệp vào. Cho dù chú Hùng đánh thật, báo cảnh sát thì cảnh sát cũng chẳng làm gì được. Mẹ quên à? Lần trước mẹ giúp một thai phụ bị chồng đánh báo cảnh sát, cuối cùng lại bị cô ta trách móc, chồng cô ta còn ngang nhiên giơ nắm đ.ấ.m vào mẹ, chửi mẹ lo chuyện bao đồng, mẹ nhớ kh?"

Chu Kim Phượng đứng ở cửa, do dự một giây, cười khổ, gạt tay con gái ra: "Kiều Kiều, đây là dì Hồ của con đ, là bạn thân của mẹ, cũng là bác sĩ hướng dẫn thực tập của con. Mẹ kh thể kh quan tâm được. Dù bị trách móc, mẹ cũng chịu."

Cố Văn Kiều th kh thể khuyên được mẹ, kh vui trở về phòng khách, vặn lớn âm lượng ti vi và ngồi lại trên ghế sofa, lẩm bẩm: "Con kh quan tâm nữa, tùy mẹ."

Vài phút sau, Chu Kim Phượng vẫn chưa trở về, Cố Văn Kiều cảm th lo lắng kh yên, đành mở cửa định xem thế nào.

Vừa mở cửa ra, mùi m.á.u t và khói thuốc s.ú.n.g nồng nặc xộc vào mũi, sắc mặt Cố Văn Kiều lập tức thay đổi, cô hét lên một tiếng: "Mẹ...Mẹ..." loạng choạng chạy lên tầng trên.

Cửa phòng tầng năm mở toang, Chu Kim Phượng ngã sấp xuống đất, đầu hướng vào trong, chân hướng ra ngoài, trên đầu là một vũng máu, bà đã tắt thở từ lâu.

Qua cánh cửa, thể th bên sự lộn xộn bên trong căn phòng, trên hành lang dẫn từ phòng khách tới phòng ngủ nằm rải rác một khác, dưới chân này cũng là một vũng máu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...