Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 485:
Bởi vì chỉ một cô vẫn luôn kh ngừng tìm kiếm hung thủ, quan hệ thân thiết với m vị cảnh sát mặc thường phục trong đồn cảnh sát. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua, ta sẽ là đầu tiên biết được tin tức.
Nguyễn Vũ, kh chính là ngọn gió đã báo tin cho cô ?
Tại ta cưới Cố Văn Kiều về nhà, nhưng cuối cùng lại chẳng hề yêu thương cô , một khi say rượu sẽ bắt đầu đánh đập, hành hạ cô , kh muốn th cô khuất phục thì mới chịu bỏ qua ?
Bởi vì ta biến thái, bởi vì ta hưởng thụ cảm giác chinh phục, bởi vì ta muốn th Cố Văn Kiều vất vả tìm kiếm hung thủ, nhưng kh ngờ tên hung thủ đó vẫn đang kh ngừng hành hạ bản thân cô , để Cố Văn Kiều sinh ra một con trai, ta cảm th vô cùng đáng tự hào.
Sự đau đớn vô hạn tựa như nước thuỷ triều đánh tới, ép tới mức Cố Văn Kiều thở kh nổi, cô cảm th cổ họng như bị đổ xi măng, chẳng thể phát ra tiếng, hơn nữa cũng kh hít thở nổi.
Trước mắt Cố Văn Kiều tối sầm lại, cô cảm th sẽ thể c.h.ế.t đuối vì ngạt thở ngay lập tức.
Cô run rẩy giơ tay lên, bắt đầu liều mạng cào cấu cổ họng .
Kh được! kh thể c.h.ế.t đuối được! còn trả thù cho mẹ!
nhất định gỡ được khối xi măng đang dính chặt vào cổ họng, nhất định l lại hơi thở của !
“Hít… Hít…”
Tiếng gầm nhẹ kỳ lạ truyền tới, Hoành Nghị đang đứng bên cạnh Cố Văn Kiều bị dọa sợ hết hồn, vừa quay đầu một cái, vẻ mặt cũng lập tức thay đổi, vội vàng tiến lên bắt l hai tay Cố Văn Kiều: “Cô đang làm gì thế?”
Trên cổ Cố Văn Kiều chỉ toàn là những vết m.á.u do móng tay cào gây nên, vết sâu tới mức thịt bên trong cũng lộ cả ra ngoài, thế nhưng dường như Cố Văn Kiều lại chẳng hề cảm th đau đớn, lúc này vẫn còn đang liều mạng cào cấu cổ .
[Đừng kéo , đừng để ý đến ! muốn hít thở, còn sống! muốn trả thù!]
Cô cho rằng bản thân đang liều mạng gào thét, nhưng thật ra cổ họng cô lúc này chỉ phát ra mất tiếng lách tách chẳng ý nghĩa gì.
Hoành Nghị cũng kh biết rốt cuộc Cố Văn Kiều bị làm , bị dọa kêu lên: “Cố Văn Kiều! Cô đang làm gì đ? cô bị ên kh?”
Tiếng động ở nơi này đã thu hút sự chú ý cú Triệu Hướng Vãn, cô nh chân chạy tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-485.html.]
Động tác của Hứa Tung Lĩnh còn nh hơn Triệu Hướng Vãn một bước, tiến tới đè tay Cố Văn Kiều xuống, nhận ra ánh mắt của cô dần tan rã, bắt đầu dùng sức: “Tình hình này kh ổn lắm, cô cần thuốc an thần.”
Triệu Hướng Vãn bình tĩnh nói: “Đánh ngất cô .”
Hoành Nghị kh dám tin vào tai : “Cái gì?”
Kh ngờ Triệu Hướng Vãn vừa dứt lời, Hứa Tung Lĩnh đã đưa tay đánh vào gáy Cố Văn Kiều một cái.
Cố Văn Kiều nhắm hai mắt lại, cả rơi vào hôn mê bất tỉnh.
Hoành Nghị bế Cố Văn Kiều lên, há hốc mồm Hứa Tung Lĩnh:”Đội, đội trưởng Hứa?”
Triệu Hướng Vãn cũng kh giải thích gì, chỉ nói với : “Đưa cô tới bệnh viện, nhất định cho cô uống thuốc an thần.”
Ôi! Kh ngờ Cố Văn Kiều lại th minh như thế, nh chóng xâu chuỗi lại tất cả những chuyện này, tự phát hiện ra chân tướng. Chỉ hy vọng sau khi Cố Văn Kiều tỉnh dậy, cảm xúc sẽ bình tĩnh một chút.
Hoành Nghị hơi chần chừ, Hứa Tung Lĩnh quát một tiếng: “Đi mau !”
Hoành Nghị đáp lời: “Vâng!”
Sau khi bế bổng cô lên, Hoành Nghị chạy như bay về phía bệnh viện, cả Cố Văn Kiều chưa được một mét sáu, nặng kh tới bốn mươi lăm ký, ôm trong tay cảm giác nhẹ bẫng. Nghĩ đến việc cô vẫn kh ngừng tìm kiếm hung thủ trong suốt mười năm vừa qua, trong lòng Hoành Nghị cũng cảm th thương xót.
Làm cảnh sát sợ nhất là gặp thân nạn nhân cố chấp, mỗi khi th cô chạy tới hỏi thăm, sau đó lại thất vọng ra về, Hoành Nghị lại cảm th chột dạ. Mặc dù kh là cảnh sát tham gia ều tra vụ án năm đó, nhưng dáng vẻ này của Cố Văn Kiều cũng khiến cảm th áy náy.
vẫn luôn cảm th bởi vì bản thân kh làm tròn bổn phận, khiến cô thất vọng hết lần này tới lần khác.
Hứa Tung Lĩnh hỏi Triệu Hướng Vãn: “Cô biết ? cô lại biết được?”
Triệu Hướng Vãn thở dài một cái: “Em kh nói cho cô biết, nhưng cô vẫn luôn ám ảnh về vụ án của mẹ suốt mười năm qua, cô thể kh chú ý tới hành động của tổ trọng án hôm nay được chứ? Đều tại em, em đã hỏi cô quá nhiều cô hỏi liên quan tới Phiền Hoằng Vĩ, cho nên khiến cô cảnh giác hơn.”
Hứa Tung Lĩnh nhíu mày cô, thấp giọng nói: “Chắc c là do Phiền Hoằng Vĩ làm? Chúng ta cũng chưa tìm th chứng cứ, tất cả đều chỉ là suy đoán mà thôi, phản ứng của cô lại lớn như vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.