Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 512:
ba vừa được đẩy xuống từ xe cứu thương, trên đầm đìa m.á.u tươi.
Một trong số đó là một đàn trung niên dáng vẻ to cao, uy nghiêm, trên n.g.ự.c đang căm một con d.a.o nhọn, trong miệng toàn là máu. còn lại là một phụ nữ trung niên với cách ăn mặc xinh đẹp, hợp thời, lúc này khắp cũng toàn là máu, kh biết được vị trí vết thương nằm ở đâu, hơi thở đang yếu dần. được đẩy xuống cuối cùng là một bé khoảng mười hai, mười ba tuổi, bị d.a.o cứa qua cổ, sắc mặt tái nhợt, trên và cả trên mặt đều là m.á.u tươi, vừa đã biết kh qua khỏi.
Lúc đầu còn tưởng rằng chỉ ba này, kh ngờ còn một cô gái xinh đẹp, khoảng chừng hai mươi tuổi, mặc chiếc váy dài màu đỏ bước xuống khỏi xe cứu thương cùng với nhân viên y tế, trên tay trái và cả tay của cô gái đều chằng chịt vết dao, m.á.u tươi kh ngừng chảy xuống từ chỗ cánh tay, trên mặt cô gái dính đầy vết m.á.u b.ắ.n lên, xen lẫn trong đó là nước mắt, hai tay siết chặt, vội vàng chạy theo ba nằm trên cáng, chẳng quen tâm tới vết thương trên tay, vừa chạy vừa kêu khóc: “Ba, mẹ, Chương Chương…”
Xe cảnh sát cũng nh chóng mặt.
Hà Minh Ngọc kéo một cảnh sát tr vẻ quen mắt lại hỏi thăm tình hình: “Chuyện là thế nào?”
Đây chính là cảnh sát Hoành Nghị của đồn cảnh sát đường Ngũ Phúc, vừa th là của tổ trọng án số 1, vừa lắc đầu vừa trả lời: “Ôi, x vào nhà cướp của, g.i.ế.c . Cả nhà bốn đều bị chém, bị thương nặng. M thứ đắt tiền trong nhà đều bị cướp sạch kh còn gì cả, cũng may cô con gái bị thương tương đối nhẹ, thế nên cô chính là đã báo cảnh sát.”
Hoành Nghị liếc mắt Triệu Hướng Vãn: “Hôm nay mọi cũng tới bệnh viện ? vụ án lớn nào à?”
Triệu Hướng Vãn trả lời : “Hôm nay hai tên họ Phiền và họ Tào sẽ xuất viện.”
Hoành Nghị vừa nghe đã nh chóng hiểu ra: “À, cuối cùng mọi cũng khoẻ được một chút .” ở bệnh viện, vậy nên theo dõi 24/24, vậy nên ai n đều mệt mỏi.
Bác sĩ ở trước mặt lớn tiếng kêu: “Ai đó tới đây hỗ trợ một chút .”
Hiện trường cũng trở nên hỗn loạn.
Nhân viên y tế nh chóng bắt đầu cấp cứu, tất cả mọi đều chạy tới phòng cấp cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-512.html.]
Chỉ còn lại từng giọt từng giọt m.á.u tươi vương vãi khắp trên sàn nhà bệnh viện.
Hà Minh Ngọc làm cảnh sát hình sự nhiều năm như thế, cũng th nhiều vụ đổ m.á.u , nhưng khi th vụ thảm án của một nhà bốn này, trong lòng vẫn cảm th vô cùng khó chịu, thở dài một tiếng: “Đáng thương thật.”
Triệu Hướng Vãn như ều suy nghĩ, cô gái đang chạy theo cáng cứu thương, kh nói gì.
Hà Minh Ngọc cũng theo ánh mắt cô, tiếp tục thở dài: “Cô gái kia đáng thương thật, ba mẹ và em trai bị thương tr cũng nghiêm trọng, cũng kh biết cứu được hay kh. Nếu cả gia đình chỉ còn lại một cô , vậy thì cô đơn… Ôi!”
Vừa vất vả phá được vụ thảm án g.i.ế.c c.h.ế.t đuối cả gia đình của Cố Văn Kiều, ều này đã khơi dậy lòng trắc ẩn bên trong của Hà Minh Ngọc, trong đầu kh nhịn được tưởng tượng tới hình ảnh sau khi cô gái mất thân, cũng sẽ khổ sở truy tìm hung thủ giống như Cố Văn Kiều, miệng cũng kh ngừng than thở.
Triệu Hướng Vãn lại nói một câu cắt ngang dòng suy nghĩ của Hà Minh Ngọc: “Cô gái đó đang giày cao gót.”
Trong lúc bất chợt, Hà Minh Ngọc kh kịp phản ứng: “Mang giày cao gót thì chứ?”
Dường như tâm trạng của Triệu Hướng Vãn cũng kh bị ảnh hưởng bởi tình cảnh m.á.u me này, tiếng nói vô cùng bình tĩnh: “Ba mẹ cô ta và cả em trai đều chân trần, chắc hẳn bọn họ dép, nhưng khi nằm trên cáng cứu thương đẩy đã bị rơi ra.”
Hà Minh Ngọc vừa nghe Triệu Hướng Vãn nhắc tới chuyện này, cũng nh chóng hiểu ra vấn đề: “Đúng nhỉ, tại cô ta kh mang dép mà lại mang giày cao gót?”
Triệu Hướng Vãn tiếp tục phân tích: “Đôi giày của cô ta khoá chống trượt ở hai bên, lúc mang giày cần khom hoặc ngồi xổm xuống, dùng ngón trỏ, ngón giữa và ngón tay cái mới thể cài lại được. Thế nhưng chị cô ta , cánh tay bị chém, trên mu bàn tay cũng chồng chất những vết thương n và sâu khác nhau…”
Hà Minh Ngọc nói: “Với dáng vẻ này, thể th chắc c cô ta kh mang giày sau khi bị thương, thể là đã mang giày xong đang chuẩn bị ra ngoài, lúc mở cửa lại gặp m tên cướp cũng x vào.”
Triệu Hướng Vãn gật đầu một cái: “Ừ, cũng thể là như vậy.”
Hà Minh Ngọc vừa thở phào nhẹ nhõm, thì một câu nói của Triệu Hướng Vãn lại khiến lòng của cô căng thẳng: “Kiểu giày cao gót này yêu cầu cao đối với mang nó, nếu chân bị xê dịch thì phần gót chân sẽ dễ bị lệch theo. Nhưng... Em th cô ta chạy vẫn ổn định.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.