Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 60:
Chu Phi Bằng sợ xảy ra chuyện, vội kéo hai ra.
Phùng Hồng ngã khuỵu xuống đất, vừa ho vừa thở dốc.
Chắc c là bà ta đã nói gì đó khiến Quý Chiêu đau lòng! Quý Cẩm Mậu trừng mắt Phùng Hồng , trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ: Đúng , hồi nhỏ mỗi khi Quý Chiêu buồn đều sẽ trèo lên cây. Ngồi trên cành cây, dang rộng hai tay, đung đưa hai chân, giải phóng cả hai tay hai chân. Chỉ như vậy, nó mới cảm th vui vẻ.
Ý nghĩ vừa xuất hiện, Quý Cẩm Mậu kích động, lớn tiếng hỏi: “Ở đâu cây lớn? Khách sạn chỗ nào thể ngồi thoải mái, thả lỏng tay chân kh?”
Tầng trên cùng của khách sạn vài cây thấp, đại sảnh tầng dưới cây cảnh, nhưng kh chỗ nào để ngồi.
Xung qu khách sạn toàn là tường kính, trơn trượt, kh thể trèo lên được.
Phòng khách thì kh khí tù túng, Quý Chiêu kh thích.
Dường như Quý Cẩm Mậu nghĩ ra ều gì đó, nhưng lại kh nhớ ra, lo lắng đến mức bứt tóc xoay vòng vòng.
Những xung qu th như con ruồi mất đầu chạy lung tung, kh hiểu chuyện gì đang xảy ra, kh biết an ủi như thế nào.
Chỉ Triệu Hướng Vãn nghe được tiếng lòng của , đầu óc nh chóng vận động.
Quý Chiêu kh thích ở trong phòng, thích ở ngoài trời? Nhưng ngoài tầng trên cùng ra, xung qu khách sạn toàn là tường kính, kh còn chỗ nào thể tiếp xúc với kh khí lưu th.
kh ở tầng trên, mà đã xuống tầng dưới.
muốn tìm một chỗ thể ngồi đung đưa tay chân.
Chờ đã, đung đưa tay chân?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-60.html.]
Ý tưởng lóe lên, Triệu Hướng Vãn hét lên: “Biển quảng cáo!”
Cả Quý Cẩm Mậu chấn động một cái, chợt ngẩng đầu, lảo đảo về phía thang máy: “Lên lầu mười, lên lầu mười, ở cuối hành lang cửa sổ, thể nó đã trèo ra ngoài từ chỗ đó.”
Hứa Tung Lĩnh vẫn kh ngừng thúc giục: “Hà Minh Ngọc đâu ? Đã gọi ện thoại cho cục cảnh sát chưa? Khi nào m tên cảnh sát c.h.ế.t đuối tiệt đó mới tới?” th Quý Cẩm Mậu đột nhiên x ra ngoài như mất hồn, hơi khó hiểu hỏi: “ thế?”
Tim Triệu Hướng Vãn suýt rơi ra khỏi lồng ngực.
Ban nãy lúc vừa tới đây, cô đã th tấm biển quảng cáo dài treo thật cao bên phía tây của khách sạn. Khi màn đêm bu xuống, đèn neon sẽ sáng lên, ánh đèn x đỏ nhấp nháy chói mắt.
Bảng hiệu neon của khách sạn Tứ Quý dài khoảng chín mét, được hàn vào tường bằng khung thép, nếu như Quý Chiêu thật sự trèo lên đó, vậy thì chắc c sẽ xảy ra án mạng!
Là lầu mười đ, m khung thép chống đỡ bảng hiệu thể chịu lực được tới đâu chứ? Một đàn trưởng thành ngồi lên đó, hơn nữa tay chân còn lắc lư, lỡ như sập xuống thì thế nào?
“Đội trưởng Hứa, tổng giám đốc Quý nghĩ ra được một nơi, thể Quý Chiêu đang ở đó, chúng ta lên đó xem thử.” Theo lời giải thích của Triệu Hướng Vãn, tất cả mọi đều lao về phía cầu thang.
Lầu mười.
gió thổi tới.
Ánh đèn neon chiếu xuyên lớp cửa sổ, tô ểm cho mặt đất chỗ hành làng thêm nhiều màu sắc.
Cả Quý Cẩm Mậu nằm nhoài ra ngoài cửa sổ, khàn giọng kêu lên: “Quý Chiêu…”
Ba khung thép hình tam giác, một đầu được hàn vào tường, một đầu khác lại đỡ tấm biển quảng cáo dài chín mét kia. M sợi dây ện nằm tứ tung đung đưa trên kh trung, ánh đèn trang trí tô ểm cho màn đêm thật đẹp.
Lúc này một đang ngồi ở tầng dưới chót trên khung thép.
Chưa có bình luận nào cho chương này.