Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 646:
Thiếu nữ tuổi đôi mươi đầy sắc hoa, lại c.h.ế.t đuối được chứ?
Triệu Hướng Vãn thở dài một hơi: “Cô đừng khóc, từ từ kể cho nghe. Văn Thiến Ngữ c.h.ế.t đuối thế nào? Cảnh sát nói ? Đã bắt được hung thủ chưa?”
Tưởng Đinh Lan vừa khóc vừa kể, vì cảm xúc kh ổn định nên lời nói phần lộn xộn, nhưng dưới sự kiên nhẫn lắng nghe và hỏi han của Triệu Hướng Vãn, cô dần dần sắp xếp lại câu chuyện.
Tưởng Đinh Lan và Văn Thiến Ngữ đều chăm chỉ học tập.
Tưởng Đinh Lan sau khi bị bắt c đến vùng núi, trải qua bạo hành gia đình, mang thai, tự tử, sảy thai, thân thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, trí nhớ cũng giảm sút rõ rệt. Thêm vào đó, một năm kh học sách, cô đã quên hết nhiều kiến thức cơ bản của chuyên ngành. Dù bắt đầu lại từ năm hai, cô vẫn cảm th khó khăn, vì vậy cô học hành vô cùng chăm chỉ, ngày nào cũng đến phòng tự học, học đến khi đèn tắt mới thôi.
Văn Thiến Ngữ là địa phương, bố mẹ cô đều làm việc trong hệ thống hóa dầu, ều kiện gia đình khá tốt. Cô muốn du học, nhưng ểm tiếng chưa đạt yêu cầu, vì vậy ngoài giờ học chuyên ngành, cô dành nhiều thời gian hơn để học tiếng , ngày nào cũng cùng Văn Thiến Ngữ học buổi tối, trong túi lúc nào cũng máy nghe nhạc cá nhân, tai nhét tai nghe, tr thủ mọi lúc mọi nơi để luyện nghe.
Ngày 17 tháng 10 năm 1992, thứ bảy, trời mưa.
Tưởng Đinh Lan và Văn Thiến Ngữ cùng l cơm ở nhà ăn, quay về ký túc xá ăn. Sau khi ăn xong, hai cùng đến phòng tự học ở tầng một của tòa nhà giảng đường.
Đến chín giờ, Tưởng Đinh Lan cảm th hơi lạnh. Lúc ra ngoài cô chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay, ban đầu kh th gì nhưng đến tối, khi kh khí lạnh ập xuống thì cảm th kh chịu nổi. Cô ngẩng đầu lên thì phát hiện trong phòng học chỉ còn hai là cô và Văn Thiến Ngữ, lập tức đề nghị về phòng.
Văn Thiến Ngữ vẫn còn một phần bài kiểm tra nghe chưa hoàn thành, bảo Tưởng Đinh Lan cứ về trước, nói rằng lát nữa cô sẽ về nhà, kh về ký túc xá.
Văn Thiến Ngữ là Bắc Kinh, thỉnh thoảng cuối tuần sẽ về nhà, Tưởng Đinh Lan dặn cô chú ý an toàn cầm ô về ký túc xá.
Đến sáng thứ hai, Văn Thiến Ngữ vẫn chưa quay lại ký túc xá, Tưởng Đinh Lan bắt đầu th lo lắng kh yên.
Hai bạn cùng phòng là Đồng Linh và Lưu Giai Thuận lại kh để ý gì, họ đều nói cô đã lớn thế , lại là địa phương, làm gì chuyện gì được cơ chứ? Chắc là ngủ nướng ở nhà, kh muốn học thôi.
Sáng thứ hai lớp Kế toán bốn tiết học, Tưởng Đinh Lan ngồi trong lớp mà lòng kh yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-646.html.]
Vì từng kinh nghiệm bị bắt c, nên Tưởng Đinh Lan nhạy cảm với những chuyện như thế này. Khó khăn lắm mới học xong bốn tiết học, cô vội vàng hỏi bạn cùng lớp ngành Quốc Tế của Văn Thiến Ngữ xem Văn Thiến Ngữ đến lớp hay kh, nh chóng trở về ký túc xá, tìm số ện thoại và xuống tầng một của khu quản lý ký túc để gọi về nhà Văn Thiến Ngữ.
Văn Thiến Ngữ là con một, ều kiện trong nhà khá tốt, bố là trưởng khoa xây dựng của xí nghiệp hoá chất thủ đô, mẹ là nhân viên kế toán tại phòng tài vụ của xí nghiệp. Cả gia đình ba sống trong căn hộ được phân từ đơn vị, căn nhà hai phòng ngủ, một phòng khách, cực kỳ rộng rãi. Năm 1990, sau khi Văn Thiến Ngữ đỗ đại học, cô bắt đầu ở ký túc xá. Bố mẹ cô đã trả khoản phí lắp đặt ện thoại cao để tiện liên lạc với con gái.
Tưởng Đinh Lan biết số ện thoại nhà Văn Thiến Ngữ, nhưng chỉ ghi số ện thoại trong muốn cuốn sổ tay nhỏ, bình thường chưa gọi về nhà Văn Thiến Ngữ bao giờ.
bắt máy là mẹ của Văn Thiến Ngữ, Nhiêu Sương.
"Alo, xin chào."
Tưởng Đinh Lan lễ phép hỏi: "Xin hỏi đây nhà của Văn Thiến Ngữ kh ạ?"
"Đúng , cháu là?"
"Cháu chào dì ạ, cháu là bạn cùng phòng của Văn Thiến Ngữ, cháu tên là Tưởng Đinh Lan."
Giọng Nhiêu Sương dịu dàng: "À, Tưởng Đinh Lan, dì biết cháu, cháu là bạn thân của Thiến Thiến. Cháu chuyện gì ?"
Tưởng Đinh Lan hỏi: "Dì ơi, cho cháu hỏi tại hôm nay Văn Thiến Ngữ kh quay lại trường ạ? Sáng nay bốn tiết học, nhưng cháu kh th đến trường."
Nhiêu Sương lập tức trở nên lo lắng: "Thiến Thiến kh ở trường à? lại kh học được chứ?"
Tưởng Đinh Lan cũng bắt đầu hoảng sợ: "Tối hôm kia về nhà mà, giờ lẽ ra ở nhà chứ ạ?"
Nhiêu Sương cũng hoảng hốt: "Kh, Thiến Thiến kh về nhà tối thứ bảy, trưa hôm đó dì còn gọi ện cho con bé, con bé nói kh về nhà mà."
Giọng Tưởng Đinh Lan bắt đầu run rẩy: "Tối hôm thứ bảy cháu và Văn Thiến Ngữ cùng nhau tự học buổi tối, đến chín giờ cháu về trước, nói còn một phần nghe chưa làm xong, khoảng mười phút nữa sẽ về nhà. hay về nhà vào cuối tuần, nên cháu kh để ý lắm. Tối thứ bảy kh về ký túc, cả ngày chủ nhật cũng kh th, sáng nay kh đến lớp nên cháu mới gọi hỏi dì."
Chưa có bình luận nào cho chương này.