Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 65:
“Được.” Quý Cẩm Mậu nửa tin nửa ngờ, nhưng chuyện liên quan tới sống c.h.ế.t đuối của con trai, chọn cách tin tưởng vào cảnh sát. Ông vẫy tay bảo vệ sĩ lui xuống, tỏ ý bảo bọn họ đưa Lạc Nhất Huy ra khỏi đây.
Lạc Nhất Huy giãy dụa, hét lên: “Dượng à, Quý Chiêu cần cháu, em cần cháu! Hãy để cháu giúp một tay ạ…”
Triệu Hướng Vãn lạnh lùng ta một cái: “Im miệng cho !”
Trong lòng Lạc Nhất Huy cả kinh, hơi chột dạ im miệng.
Bớt một Lạc Nhất Huy, đám đang đứng trong hành lang cũng yên tĩnh trở lại, Hứa Tung Lĩnh đeo dây an toàn cũng từ từ tiến đến gần cửa sổ.
Cơ thể Quý Chiêu bỗng nhích ra phía ngoài một chút.
“Cọt kẹt…” Khung thép cuối cùng cũng kh chịu nổi lực ép, bắt đầu lay động.
Dường như một sợi dây ện bị lỏng ra, đèn trên bảng hiệu “Khách sạn Tứ Quý” tối xuống, phát ra tiếng “xẹt xẹt” chói tai.
Sắc mặt Quý Cẩm Mậu trắng bệch, đưa tay ra cản Hứa Tung Lĩnh đang chuẩn bị tung ra ngoài, lên tiếng cầu xin: “Kh được, kh được, Quý Chiêu kh thích lạ đến gần nó.”
[Kh thể để thằng bé gặp nguy hiểm, kh thể tiếp tục kích thích nó nữa. Quý Chiêu kh giống bình thường, nó thế giới của riêng . Là do vô dụng, kh thể lo lắng cho nó chu toàn, đáng chết! Ngay cả việc tại Quý Chiêu kh ở trong phòng vẽ mà lại một leo lên bảng hiệu này mà cũng kh biết! kh xứng làm ba của nó.]
Tình yêu của Quý Cẩm Mậu dành cho con trai vừa nồng nàn cũng vừa vị tha.
Cho dù kh một bình thường, cho dù tình cảm của kh được đáp lại, Quý Cẩm Mậu vẫn kh bao giờ rời bỏ , xem như mạng sống .
“Để thử một chút xem .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-65.html.]
Gió đêm thổi tới khiến tóc mái của Triệu Hướng Vãn tung bay, ánh đèn neon lúc sáng lúc tối khiến vẻ mặt cô tr chút thần bí.
Quý Cẩm Mậu cô gái trước mắt .
Ông kh nhận ra Triệu Hướng Vãn, vẫn luôn cho rằng cô là cấp dưới của Hứa Tung Lĩnh. Dựa vào quá trình từ lúc cô tra hỏi Phùng Hồng cho đến giờ, tuy vẫn còn trẻ thế nhưng cách làm của cô lại vô cùng th minh.
Để cô thử một chút ? Cô đang định làm gì?
Triệu Hướng Vãn biết đang nghĩ gì, nhẹ giọng nói: “Để nói chuyện với Quý Chiêu.”
Hứa Tung Lĩnh lại kh chịu cho Triệu Hướng Vãn ra mặt, kéo cô trở về: “Em góp vui cái gì nữa! Việc này kh đang tra hỏi nghi phạm đâu, chiêu kia của em vô dụng thôi.”
Chu Phi Bằng cũng lên tiếng khuyên nhủ cô: “Đúng đ, em gái à, cô đừng cậy mạnh. Tính mạng một đang bị đe doạ đ, cô vẫn còn là học sinh kia mà.”
Gió mùa thu thổi mạnh, Quý Chiêu cảm th vừa rét vừa mệt mỏi, nhưng ở chỗ cửa sổ lại bóng đung đưa qua lại, ều này khiến nỗi bất an trong lòng càng nhiều hơn, dự định tiếp tục nhích ra ngoài một chút.
“Cọt kẹt…” Khung thép lại phát ra tiếng động lạ một lần nữa.
Quý Cẩm Mậu bị dọa sợ tới mức hồn siêu phách tán, nức nở nói với con trai: “Quý Chiêu, con đừng động đậy.”
Tình huống khẩn cấp, kh được phép do dự dù chỉ một chút.
Triệu Hướng Vãn lao tới bên cửa sổ, lớn tiếng nói: “Quý Chiêu, để gió ngừng thổi , gió lớn quá, kh thể bay được.”
Sống lưng Quý Chiêu đột nhiên trở nên cứng đờ, động tác dừng lại.
Khung thép lắc lư một chút, cuối cùng cũng ổn định lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.