Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 688:
Bây giờ, Triệu Hướng Vãn vô tình nói một câu, đã giúp hiểu được một ều đó là: Quên lãng.
Cơn gió trong thế giới nhỏ bé của là cơn gió quên lãng mà chủ động khơi lên.
Thổi bay hết những hình ảnh kh quan trọng, kh liên quan, kh vui vẻ ra khỏi đầu.
Chuẩn bị bữa tối xong, Quý Cẩm Mậu nhẹ nhàng bước tới, th Quý Chiêu ngồi im lặng trên ghế, mắt nhắm nghiền, lòng kh khỏi lo lắng. Ông qua Triệu Hướng Vãn, dùng cử chỉ tay và khẩu hình để hỏi: Thằng bé ?
Triệu Hướng Vãn giơ một ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng.
Quý Cẩm Mậu th Triệu Hướng Vãn bình tĩnh, biết kh chuyện gì nghiêm trọng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đứng đợi bên cạnh.
Mãi hơn hai mươi phút sau, cơn gió mới dừng lại.
Khung cảnh trong thế giới nhỏ cũng sự thay đổi.
Sạch sẽ, trong trẻo, đơn giản.
Cỏ x, hoa dại, cây lớn và chim sơn ca lúc xuất hiện, lúc lại biến mất. Thế giới của Quý Chiêu hoàn toàn do làm chủ.
Quý Chiêu mở mắt, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày nay đã ấm áp hơn. đưa tay ôm l Triệu Hướng Vãn.
[Cảm ơn em.]
[Hóa ra, mọi thứ trong quá khứ, đều thể lựa chọn quên .]
[Bây giờ, cảm th thật nhẹ nhõm.]
Quý Cẩm Mậu đứng ngay bên cạnh, Triệu Hướng Vãn mỉm cười, đưa tay ra vỗ nhẹ vào lưng : “Được , được , cha tới , chúng ta ăn cơm thôi.”
Quý Chiêu bu tay, đứng thẳng dậy, quay đầu về phía Quý Cẩm Mậu.
Lần đầu tiên Quý Cẩm Mậu bị con trai chăm chú như vậy, trong lòng căng thẳng, chút lúng túng, kh biết nên để tay chân ở đâu.
Quý Chiêu suy nghĩ một chút, l từ trong túi ra một xiên kẹo hồ lô được bọc trong gi nhựa, tay trái nâng cánh tay của cha, tay nhẹ nhàng đặt xiên kẹo vào lòng bàn tay .
Tay Quý Chiêu nhẹ nhàng phủ lên lòng bàn tay Quý Cẩm Mậu, trong mắt tràn đầy nụ cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-688.html.]
Mặc dù kh nói gì, nhưng đôi mắt giờ đây sống động và ấm áp, dường như đang nói: Cha, ăn .
Quý Cẩm Mậu đứng ngây ra, kh nhúc nhích.
Quý Chiêu khép lòng bàn tay Quý Cẩm Mậu lại, đẩy nhẹ .
Bỗng nhiên mắt Quý Cẩm Mậu đỏ lên, cố kìm nén lắm mới kh bật khóc. Ông liên tục gật đầu, siết chặt lòng bàn tay như thể vừa nhận được bảo vật quý giá, cất kẹo hồ lô cẩn thận: “Được! Cha ăn, cha ăn.”
Mãi đến khi ngồi vào bàn ăn, Quý Cẩm Mậu vẫn kh nỡ bu tay.
Triệu Hướng Vãn đứng bên cạnh , vừa vui vẻ vừa chút ghen tị. Quý Chiêu thật sự một cha tuyệt vời, chỉ cần Quý Chiêu cho một chút ánh sáng, trái tim của Quý Cẩm Mậu đã tràn ngập niềm hạnh phúc.
Quý Cẩm Mậu biết Triệu Hướng Vãn mới bắt đầu hẹn hò với Quý Chiêu, vẫn cần thêm thời gian ở bên nhau, nên kh dám thúc ép quá vội. Ông kh dẫn Lạc Đan Phong đến, mà tự tay nấu vài món ăn gia đình, mời Triệu Hướng Vãn ngồi xuống.
“Nào, đến đây, lần này hai đứa c tác vất vả , bác nấu vài món để tiếp đãi hai đứa. Mẹ và bà nội của Quý Chiêu thực ra cũng muốn đến, nhưng sợ cháu th kh quen mà ngại, nên bác đã ngăn họ lại . Một thời gian nữa, nếu cháu rảnh, thì đến nhà ngồi chơi một chút nhé?”
Triệu Hướng Vãn lắc đầu: “Hiện tại cháu còn bận nhiều việc. Tối nay cháu về trường ngay, để học bù những bài đã bỏ lỡ.”
Quý Cẩm Mậu chút thất vọng, nhưng đã nh chóng tự ều chỉnh lại tâm trạng.
[Chỉ cần Hướng Vãn đối xử tốt với Quý Chiêu, lúc nào gặp phụ cũng được. Con bé chịu gặp , chủ động gọi ện thoại cho ình, đã là nể tình .]
Nghe được tiếng lòng của Quý Cẩm Mậu, Triệu Hướng Vãn cảm th nhẹ nhõm hơn một chút. Nói thật, yêu đương với Quý Chiêu là một chuyện, nhưng gặp mẹ và bà nội , những phụ nữ lớn tuổi, lại là một chuyện khác. Triệu Hướng Vãn cảm th áp lực, như thể cô cố gắng hòa nhập vào một gia đình xa lạ.
Phòng ăn rộng lớn được trang trí nghệ thuật. Sàn nhà lát đá cẩm thạch ghép hình, đèn chùm ba màu hình hoa, trên bàn ăn trắng tinh bày những bình hoa tươi tắn, rực rỡ.
Bát đĩa tinh xảo, sứ trắng tinh khiết, cách bày trí đẹp mắt, món ăn phong phú.
Tất cả những ều này quá xa lạ so với cuộc sống tuổi thơ của Triệu Hướng Vãn.
Nhưng mà, ở đây Quý Chiêu.
Triệu Hướng Vãn liếc Quý Chiêu bình thản ngồi xuống bên cạnh cô, động tác tao nhã cầm đũa lên.
Quý Chiêu cảm nhận được ánh mắt Triệu Hướng Vãn, nhận l bát cơm mà quản gia đưa đến, đặt trước mặt cô.
[Gạo này ngon lắm, thơm mềm ngon miệng.]
Ngón tay Quý Chiêu dài, làn da trắng, nhưng so với bát cơm sứ trắng tinh thì vẫn chút màu da mềm mại hơn, bốn ngón tay chống dưới đáy bát, ngón cái kẹp ở vành bát, ánh vàng viền qu bát cơm hòa quyện với nhau, tạo nên một vẻ đẹp khó tả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.