Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 690:
Cảm giác hoàn toàn khác biệt, đúng kh?
Lúc này Triệu Hướng Vãn kh hề cử động, cũng kh nói gì, trong lòng cô tràn ngập hạnh phúc và vui sướng.
Toàn thân như đang ngâm trong nước nóng, từng lỗ chân l, từng tấc da đều ấm áp, trái tim như trôi nổi bồng bềnh, tựa như áng mây giữa trời, nhuốm ánh chiều tà rực rỡ sắc màu.
Thứ mà cô luôn thiếu thốn và khao khát chính là sự thiên vị đặc biệt này.
Đúng vậy, sự thiên vị.
chỉ cần em, chỉ thuộc về em. Mọi tài năng của , chỉ dành để thể hiện cho em th.
Quý Chiêu cảm nhận được niềm vui của Triệu Hướng Vãn, đưa tay ra nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, để đầu cô khẽ tựa vào n.g.ự.c , một tay chậm rãi vuốt tóc cô, khóe miệng mỉm cười, vô cùng mãn nguyện.
Quý Cẩm Mậu đã lặng lẽ rời từ lâu, trong kh gian riêng tư này chỉ còn lại Quý Chiêu và Triệu Hướng Vãn.
Quý Chiêu cúi đầu, in một nụ hôn lên trán Triệu Hướng Vãn, ánh mắt dịu dàng và đầy lưu luyến.
Trong thế giới nhỏ của , bầu trời trong x, chim hót hoa nở.
Thế giới này, chỉ dành riêng cho Triệu Hướng Vãn.
Triệu Hướng Vãn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp tim của .
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Con này, cả trái tim lẫn tâm hồn đều thuộc về cô, thật tốt biết bao.
Khi trở về ký túc xá, khóe miệng của Triệu Hướng Vãn luôn hơi cong lên, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày, khiến Chương Á Lan cứ vòng qu cô, miệng thì tặc lưỡi: “Xem ra lần này và Quý Chiêu thủ đô phá án, tình cảm tiến triển nh đ nhỉ.”
Triệu Hướng Vãn hiếm khi hào sảng như vậy: “Vụ án này phá xong ! Cục cảnh sát thủ đô đã thưởng cho , ngày mai mời các ăn.”
Chương Á Lan reo lên một tiếng, cười tươi rói: “Được đ được đ, thưởng bao nhiêu tiền?”
Triệu Hướng Vãn l tiền từ phong bì ra: “Một nghìn tệ.”
Một xấp dày, toàn những tờ tiền mới cứng, cầm trên tay nghe rõ tiếng loạt xoạt, cảm giác này thật sự tuyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-690.html.]
Vũ Như Hân kh thiếu tiền, nhưng cô ta vẫn đang học, tiền tiêu vặt kh nhiều, mỗi tháng Miêu Huệ cho cô ta một trăm tệ, so với bạn học khác đã là hào phóng. Sinh viên trường C An đều mặc đồng phục trong suốt thời gian học, trường phát trang phục cho mùa hè, mùa thu, mùa đ, mỗi tháng phát phiếu cơm, ăn ở kh tốn tiền, quản lý nghiêm, muốn ra ngoài xin phép, vì vậy chẳng m cơ hội để tiêu tiền.
Đột nhiên th một nghìn tệ bày ra trước mắt, cảm giác sốc này khiến ba cô gái còn lại trong ký túc xá hét lên, lao vào giành l phong bì trong tay Triệu Hướng Vãn.
“Đưa xem với, đưa xem với.”
“Một nghìn tệ, nhiều thế! Triệu Hướng Vãn, giàu thật đ.”
“ mời, nhất định mời. Ăn cơm thì thôi, trường chẳng gì ngon, mua ít đồ ăn vặt về mời chúng là được .”
Ở cùng những cô bạn cùng tuổi, Triệu Hướng Vãn vui: “Được, các muốn ăn gì? À, đúng .” Cô nhớ ra mang đặc sản từ thủ đô về, vội đứng dậy mở cặp, đổ ra một đống kẹo hồ lô, bánh phù linh, bánh đào giòn...
“Wow~” Các cô gái reo lên, mỗi cầm một cái xé gi gói, vừa ăn vừa khen: “Coi như lương tâm, biết mang đồ ăn về.”
Đối với những cô gái trẻ đang học, được ở bên bạn thân và đồ ăn vặt là khoảnh khắc hạnh phúc nhất.
Nghe Triệu Hướng Vãn kể xong quá trình phá án của Văn Thiến Ngữ, trong phòng ký túc xá chìm vào một khoảng lặng ngắn.
Một lát sau, Chương Á Lan mở lời trước, phá vỡ sự im lặng: “Haiz, Văn Thiến Ngữ thật tội nghiệp. Sau này chúng ta cẩn thận hơn khi học buổi tối.”
Vũ Như Hân liếc cô ta một cái: “Chị à, đây là trường Đại học C An, đừng nói là ngoài kh vào được, kể cả vào, mà vào được thì chúng ta sẽ sợ ?”
Cô ta vung vẩy nắm đấm, đắc ý nói: “Võ c của chúng ta đâu là tập chơi!”
Mạnh An Nam im lặng từ nãy đến giờ, ều này làm Vũ Như Hân th lạ, liếc cô một cái: “Này, bị vậy?”
Mạnh An Nam nói: “Kh biết tại , chỉ cảm th làm phụ nữ thật khó.”
Nghe cô nói vậy, mọi nhau, đồng thời thở dài.
“Vậy làm ?”
“Giới tính thì chúng ta đâu quyền chọn lựa.”
“Đúng thế, Mạnh An Nam, nói xem chúng ta thể làm gì?”
Mạnh An Nam cau mày nói: “ cũng kh biết làm . Bây giờ ều khiến đau đầu là chị họ gặp chuyện phiền lòng, các nghĩ cách giúp với.”
Chị họ của Mạnh An Nam, Cung An Di, là giáo viên mầm non ở một trường mẫu giáo trong thành phố Tinh. Mẹ của hai là chị em ruột, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, nên mối quan hệ tốt, mỗi tuần đều gọi ện nói chuyện với Mạnh An Nam, nghỉ hè và đ cả hai lại quấn quýt bên nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.