Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 701:
Nhưng mặt khác, lý trí cũng đang kh ngừng nhắc nhở cô , kh nên gấp gáp như vậy, chờ thêm một chút nữa. lẽ ta cũng kh yêu cô , lẽ ta bị cha mẹ ép cưới nên kh thể kh qua loa, lẽ ta nỗi niềm gì đó khó nói.
Trong tiểu thuyết tình cảm kh cũng nói đó ? Một đàn một mối tình đầu thân thiết, nhưng này lại rời bỏ ta vì nhiều lý do khác nhau, vì vậy lòng ta cũng hóa tro tàn và kết hôn theo sự sắp đặt coi mắt của cha mẹ, nhưng chỉ đó xuất hiện thì đàn sẽ bỏ rơi vợ con ngay lập tức.
Cũng bởi vì lo lắng về chuyện này nên Cung An Di kh lập tức đồng ý lời cầu hôn của Khúc Hựu Triết. Thế nên dù Khúc Hựu Triết uất ức chỉ trích cô kh chân tâm thật ý, dù cha mẹ nhà họ Khúc che chở cô trăm bề, lúc thì quần áo mới, lúc thì cho tiền, nhưng cô vẫn kh lập tức đồng ý, chỉ nói bản thân vẫn muốn chậm rãi một chút, muốn thương lượng chuyện này với nhà.
Hôm nay em họ đưa bạn cùng phòng Triệu Hướng Vãn tới, nói cô bé lợi hại, thể th qua biểu cảm, hành động của mọi để thấu họ, cô bé còn thường xuyên trợ giúp cảnh sát giải quyết một số vụ án đáng ngờ, lần này em họ đặc biệt dẫn cô bé tới đây xem Khúc Hựu Triết một thể phó thác cả đời hay kh. Cung An Di và Mạnh An Nam lớn lên cùng nhau nên đương nhiên là tin tưởng, vừa vặn bản thân cô cũng đang nghi ngờ trong lòng, vậy nên cô cũng vui vẻ đồng ý.
Nào ngờ, cơm còn chưa được ăn thì đã bị ta động vào trước !
Trước tiên Cung An Di lựa chọn đứng ở bên cạnh em họ, hỏi Mạnh An Nam: “Thế nào? Tại lại nói là lừa cưới?”
Trong nhà hàng nhiều như vậy nên hiển nhiên Mạnh An Nam cũng kh muốn mang chuyện này ra ồn ào quá mức, chỉ hạ thấp giọng nói nhỏ bên tai chị họ : “ ta là một đồng tính luyến ái.”
Cái gì?
Đồng tính luyến ái kh là chỉ thích đàn thôi ? Tại ta lại muốn kết hôn với cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-701.html.]
Cung An Di giống như th quái vật, cô nh chóng đứng lên, vòng qua bàn đứng bên cạnh Mạnh An Nam, cứng đờ chằm chằm vào khuôn mặt đầy vết bầm tím ứ m.á.u của Khúc Hựu Triết, run rẩy hỏi: “, tại lại muốn lừa ?”
Khúc Hựu Triết nghe th lời của Mạnh An Nam, cảm giác sợ hãi khiến đầu óc ta trống rỗng, trong đầu cũng chỉ còn lại một suy nghĩ.
[Cô ta biết, bọn họ biết ! Làm thế nào đây? Kh thể để bọn họ nói ra, nếu như nói ra, để tất cả mọi đều biết thì còn làm thế nào nữa? Tòa soạn báo sẽ sa thải , cha mẹ sẽ kh thể ngóc đầu lên nổi trước mặt bằng hữu thân thích, kh thể, tuyệt đối kh thể!]
Khúc Hựu Triết bất chấp vết thương trên mặt, chán nản đưa tay ra, khẩn cầu Cung An Di: “ kh lừa gạt em. … sẽ quan tâm tới em, sẽ chịu trách nhiệm với gia đình chúng ta, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc mà, đúng kh?”
Cung An Di ngượng ngùng kh muốn nói ra bốn chữ "Đồng tính luyến ái", trong hốc mắt nước mắt trào ra: “Hạnh phúc? Kh một chút tình yêu thì hạnh phúc thế nào đây?”
Mặc dù phụ nữ ở thập niên chín mươi hiếm khi được giáo dục giới tính, mặc dù Cung An Di được dạy kèm tại nhà nghiêm, nhưng nhờ phim truyền hình, phim ện ảnh và tiểu thuyết nên Cung An Di biết rằng kh thể kết hôn mà kh tình yêu được, lẽ đàn thế, nhưng phụ nữ thì kh thể. Đối với những phụ nữ trọng tình mà nói, nếu như kh yêu đàn đó thì làm thể cùng ta nuôi dạy con cái, ăn cơm chung bàn, ngủ chung một giường?
À, kh , lẽ đối với Khúc Hựu Triết mà nói, ngủ chung giường chắc là kh thể đâu, hẳn ta sẽ viện ra đủ các loại lý do để trốn tránh chuyện này. Đối với ta mà nói, cưới một vợ chẳng qua chỉ là để nối dõi t đường, vì để qua loa với sự thúc giục của cha mẹ, vì để chặn miệng bằng hữu thân thích mà thôi.
Về phần vợ này một mất ngủ hay kh, nhu cầu tình cảm hay kh, cô đơn tịch mịch hay kh, đều kh nằm trong phạm vi suy xét của ta.
Vì để vợ tương lai kh tiết lộ bí mật của ta, ta đã học được nhiều phương pháp khống chế vợ, ví dụ như dùng ánh mắt chèn ép, vô cớ tố cáo, đủ loại rắc rối để khiến cô cho rằng bản thân trong việc cưới xin này làm chưa đủ tốt, kh ngừng cố gắng, liều mạng thay đổi để khiến ta hài lòng, khiến ta muốn về nhà, khiến ta bản thân lâu hơn, chà đạp chính tôn nghiêm của bản thân xuống dưới đất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.