Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 74:
Chu Xảo Tú dậm chân, thờ dài một cái: “Đi thôi!”
Lúc trước khi Triệu Hướng Vãn đến nhờ cô hỏi thăm tình hình Triệu Thần Dương, Chu Xảo Tú đã từng nhắc nhở cô, Triệu Thần Dương ở n thôn tới năm mười tuổi, sau khi đến thành phố thi lập tức bặt vô âm tín. Triệu Th Vân gửi nuôi dưới quê suốt mười năm, sau khi nhận lại con thì xem như kh liên quan gì tới gia đình đã nuôi giúp, hai này đều chẳng lương tâm gì, kh cần tìm.
Bây giờ đã gặp được, dáng vẻ tr thì giống con nhưng lại cư xử chẳng giống con gì cả.
Triệu Hướng Vãn kh nhận bọn họ là đúng, cô còn nhỏ tuổi như vậy mà đã thấu triệt việc nghiên cứu hành động và vẻ mặt của con , giúp tổ trọng án ều tra phá án, tương lai vô cùng xán lạn. Thay vì chủ động nhận thân thế chẳng bằng cứ phớt lờ kh thèm để ý đến, cứ để cho Triệu Th Vân và Nguỵ Mỹ Hoa hối hận !
Chu Xảo Tú bước nh về phía trước, choàng tay qua bả vai Triệu Hướng Vãn, cố gắng truyền cảm giác ấm áp cho cô, dịu dàng nói: “Nghe em hết, cô cũng kh thèm để ý tới bọn họ làm gì! Ngày mai tới nhà cô nhé, cô mời em ăn bánh kem!”
Th vợ và Triệu Hướng Vãn sóng vai cùng , kh biết vì Hứa Tung Lĩnh lại cảm th hốc mắt ươn ướt. Một đứa trẻ tốt biết bao, lại một ba mẹ như thế chứ!
M Chu Phi Bằng, Hà Minh Ngọc đều mơ màng, , , trong mắt đều hiện vẻ: “Chuyện gì thế này?” Thế nhưng bọn họ th minh, cũng kh hỏi nhiều, theo sau lưng Hứa Tung Lĩnh, cùng nhau tới cửa khách sạn.
Ở phía khác, con gái ruột dứt khoát xoay rời , trong lòng Triệu Th Vân cũng th khó chịu.
Mười tám năm kh gặp, chỉ ôm con gái được m ngày lúc còn mặc tả, tình cảm Triệu Th Vân dành cho Triệu Hướng Vãn cũng kh sâu đậm gì cho cam, ngay cả cái tên Triệu Hướng Vãn này cũng là nhờ gia đình nuôi hộ đặt giúp. Nhưng hôm nay gặp được, th mặt mũi, vóc và cả khí chất đều giống đến bảy mươi phần trăm, trong lòng Triệu Th Vân cũng cảm th rung động.
Đây chính là con gái của , là đứa con gái cùng huyết thống với .
Nhắc đến con, thật ra trong lòng Triệu Th Vân cảm th chút tiếc nuối, Triệu Thừa Tổ là đứa con trai nối dõi t đường, nhưng lớn lên lại giống hệt Nguỵ Mỹ Hoa, được bà ngoại một tay nuôi lớn, thế nên thân thiết với nhà họ Nguỵ hơn. Sau khi nhận Triệu Thần Dương về, cô ta cũng giống hệt Nguỵ Mỹ Hoa, cũng thân thiết với Chu Kinh Dung hơn.
Triệu Hướng Vãn xuất hiện, đền bù tất cả tiếc nuối của Triệu Th Vân, để biết được sự thần kỳ của gen di truyền, cho dù mười tám năm kh gặp, hai ba con cô vẫn giống nhau như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-74.html.]
Chỉ là trong một khoảnh khắc, cân nhắc tới lợi ích của , đã nuôi dưỡng Triệu Thần Dương tám năm, thể thay làm lung lạc nhà họ Từ, nếu bây giờ bỏ cô ta vậy cũng tương đương với một cuộc làm ăn lỗ vốn, ều này kh đáng.
Triệu Th Vân định nói chuyện với Triệu Hướng Vãn một chút, định khuyên cô từ bỏ hiềm khích lúc trước, tiếp tục trở thành chị em gái với Triệu Thần Dương, dù con gái chung quy cũng lập gia đình, càng nhiều mối quan hệ th gia càng tốt, càng lợi với Triệu Th Vân.
Thế nhưng Triệu Hướng Vãn chẳng cho ta một cơ hội nào, trong ánh mắt đầy vẻ chán ghét, tựa như việc nhận lại cô chậm một giây là một sự báng bổ, làm ô uế tình cảm gia đình.
Ôi, cô vẫn còn quá trẻ, thế giới của cô chỉ hai màu đen trắng, kh chỗ cho một hạt cát tràn vào.
Càng nghĩ càng th buồn phiền, Triệu Th Vân há miệng một cái, muốn gọi cô lại, thế nhưng vừa kêu lên một chữ đã bị Nguỵ Mỹ Hoa kéo lại: “Ông làm gì đ? Còn ngại chuyện chưa đủ nhiều à? Trong mắt con bé này phát ra lửa luôn đ, một cái như muốn đòi nợ .”
Sắc mặt Triệu Thần Dương u ám, cô ta vốn đang nghĩ vô số biện pháp để ứng phó, nghĩ xem nên giải thích với bố mẹ thế nào, làm thế nào để đẩy hết mọi tội lỗi lên Tiền Thục Phân, nên nhấn mạnh giá trị của như nào, nếu thật sự kh được nữa thì tìm cứu viện, gọi mẹ chồng tương lai, Chu Kinh Dung của tới.
Thế nhưng Triệu Hướng Vãn hoàn toàn kh cho cô ta cơ hội, cô cứ thế xoay rời , cũng chẳng cảm th việc một ba chức vụ lớn, bản thân lớn lên ở thành phố lớn là một chuyện uy nghiêm gì.
Một cơ hội mà cô ta hao tổn bao nhiêu tâm tư mới l được, thế nhưng lại bị cô vứt bỏ như thế.
Cảm giác này thật sự quá tệ, còn khiến ta cảm th buồn bực hơn cả việc bị Triệu Hướng Vãn chỉ trích ngay mặt nữa!
Một đám chợt kéo đến, dẫn đầu chính là Quý Cẩm Mậu.
Ánh mắt Triệu Th Vân sáng lên, lần này đặc biệt đến tham dự buổi tiệc cảm ơn sau triển lãm cá nhân của Quý Chiêu là vì muốn kết giao với Quý Cẩm Mậu. Ông lập tức ném Triệu Hướng Vãn ra sau đầu, tiến lên chào hỏi: “Chào ngài, tổng giám đốc Quý.”
Quý Cẩm Mậu kh thèm để ý đến , qua loa gật đầu một cái: “Ừ, ừ, chào .”
Ánh mắt hoàn toàn chẳng để tâm tới Triệu Th Vân, chạy ra ngoài cửa, lúc th m Triệu Hướng Vãn lại đưa tay ra gọi lớn: “Đội trưởng Hứa, xin chờ một chút…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.