Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 904:
Chúc Khang biết đang suy nghĩ gì trong lòng, lạnh lùng chằm chằm , kh nói lời nào.
Vừa còn cảm th tên này phần đáng thương, nhưng bây giờ khi th dáng vẻ hưng phấn của khi nghe nói ngôi nhà mái ngói màu x của Cung Đại Tráng đã bị phá huỷ, sự chán ghét trong lòng Chúc Khang càng nhiều hơn.
Lư Phú Cường đột nhiên nghĩ tới ều gì đó, đưa mắt Chúc Khang: “Nó bị phá huỷ là chuyện tốt! Nhà ở vùng n thôn bị phá huỷ chẳng sẽ thể được xây dựng lại ? Chắc c phía chính phủ sẽ bỏ tiền ra, hoặc cấp đất, để cha mẹ thể xây một căn nhà mới, đúng kh?”
Chúc Khang trả lời : “Lư Phú Cường, đừng vội mừng. Tin tức mà chúng nhận được, e rằng sẽ khiến cảm th thất vọng đ.”
Tim Lư Phú Cường lại lần nữa cảm th căng thẳng: “ thế?”
Chúc Khang chậm rãi nói, kh những thế còn cố ý kéo dài khiến đối phương cảm th sốt ruột: “Ba thôn làng này đều bị phá huỷ, sau đó đến bên cạnh bến xe ở huyện La xây dựng nên Tam Thôn Loan. được lợi trong chuyện này là Cung Tứ Hỉ và Lư Thượng Võ, còn nhà các … Vô cùng thê thảm.”
“Thảm á?” Lư Phú Cường chằm chằm Chúc Khang, trong mắt lóe lên vẻ hung hãn: “ lại nói thế?”
Chúc Khang liếc Triệu Hướng Vãn, cô khẽ gật đầu một cái.
Chúc Khang tiếp tục nói: “Lúc phá dỡ và di dời, bởi vì số tiền bồi thường và đất được bồi thường đều sẽ được phân chia theo đầu , thế nhưng vẫn luôn kh liên lạc với nhà của , thế nên cha mẹ và các em của đã xảy ra tr chấp với ban lãnh đạo.”
Lư Phú Cường cảm th khó hiểu: “Tr chấp cái gì chứ? Cho dù kh liên lạc thì tên vẫn trên hộ khẩu từ trước đến giờ, đương nhiên tính luôn cả chứ.”
Chúc Khang cười lạnh một tiếng: “Cha mẹ vì muốn tr thủ cho một miếng đất để ở, thế là bắt tay vào cùng xây nhà cùng em trai . Thế nhưng trong thời buổi lợi ích luôn được đặt lên hàng đầu, nếu chia cho thêm một phần thì trong thôn sẽ bớt một phần, huống hồ chi mỗi năm đều chẳng về nhà l một lần, m ai sẽ đồng ý chia tiền, chia đất cho ?”
Hai mắt Lư Phú Cường híp lại: “Sau đó thì ?”
[Mẹ kiếp, thừa lúc kh ở nhà, dám bắt nạt cha mẹ và em trai đúng kh?]
[Nếu để biết đó là ai, đây sẽ dạy dỗ bọn họ một trận.]
Chúc Khang nhận ra, Lư Phú Cường đang bên bờ vực tức giận, thế là quyết định châm thêm một ngọn lửa nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-904.html.]
“Sau đó á? Sau đó, cha mẹ vẫn luôn kh ngừng giành phần cho , nhưng trong thôn lại báo rằng mất tích. Trong lòng cha mẹ cảm th uất ức, lâm bệnh kh dậy nổi, cuối cùng đã qua đời vào năm 1983. Còn em trai , Lư Phú Quý đã rời khỏi quê hương, kh rõ tung tích. Năm 1987, ba thôn làng này thống nhất xây dựng lại Tam Thôn Loan, ở đồn cảnh sát cũng gạch tên ra khỏi hộ khẩu, từ đó tới bây giờ, trên phương diện pháp luật, được tuyên bố rằng đã chết.”
Cha mẹ chết.
quan hệ thân cận với nhất là em trai lại kh rõ tung tích.
Cuối cùng bị cưỡng ép xoá tên ra khỏi hộ khẩu, xem như đã chết?
Từng chuyện từng chuyện một giống như một con d.a.o nhọn đ.â.m thẳng vào nội tâm vừa hèn mọn vừa yếu ớt của Lư Phú Cường.
Sau một thoáng im lặng, Lư Phú Cường đột nhiên hỏi: “Thế còn em trai thì ?”
“Đến nơi khác làm việc, đến nay cũng chưa th về.”
“Thằng bé nhỏ hơn mời tuổi, năm nay khoảng hai mươi sáu tuổi, chắc hẳn đã l vợ sinh con đúng kh?”
Chúc Khang liếc hồ sơ hộ khẩu trong tay: “Chuyện này kh biết.”
“Thế còn em gái của thì ? Con bé nhỏ hơn sáu tuổi, năm nay đã ba mươi , chắc hẳn cũng đã kết hôn, sinh con nhỉ?”
“Sau khi kết hôn cũng đã chuyển ra ngoài sinh sống.”
Lòng Lư Phú Cường cảm th đau đớn.
ngẩng đầu lên, đưa mắt Chúc Khang: “Còn Cung Tứ Hỉ thì ? Gia đình ta l được nhà cửa và đồ đạc trong nhà Cung Đại Tráng, kh những thế ta còn trộm được kh ít tiền từ tủ đầu giường của Cung Đại Tráng. Trước khi bỏ nhà ra , ta từng nói với , là em với nhau, ta chắc c sẽ chăm sóc nhà của .”
Chúc Khang cũng kh thêm bớt chuyện gì, nói thật: “Cung Tứ Hỉ tiếp tục học lên cấp ba, sau khi đổi tên thành Cung Hữu Lâm thì thi đậu vào đại học Cảnh Sát, bây giờ đã là đồn trưởng đồn cảnh sát khu vực Tam Thôn Loan. Cha mẹ và em của ta đang ở trong một căn nhà hai tầng nhỏ, tiền xe, cuộc sống vô cùng thoải mái.”
Trong mắt Lư Phú Cường loé lên vẻ lạnh lùng, mí mắt giật giật m cái.
“Thế còn Lư Thượng Võ thì ? ta ở cùng thôn với , năm đó cha của ta là trưởng thôn Tiểu Loan. ta từng nói, m chúng là em, vậy nên sẽ hiếu thảo với cha mẹ giống như cha mẹ ta.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.