Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm

Chương 908:

Chương trước Chương sau

Ông ta định dùng tình thân để cảm hoá Chúc Khang: “Một nét cũng kh thể viết được chữ “Cung” kh? Hai mươi năm trôi qua, bác sẽ trả lại nhà cho cháu, số tiền bán được khi bán đồ l từ nhà cháu cũng sẽ trả lại cho cháu, được kh? Cháu đừng truy cứu chuyện năm đó nữa, cũng kh ai biết là do ai làm, ngay cả cảnh sát cũng kh ều tra ra, xem như là xong .”

Chúc Khang lạnh lùng nói: “Coi như xong? Ông nói nghe nhẹ nhàng thật đ! Nếu như chuyện này rơi xuống gia đình , cha mẹ , vợ và con gái của đều bị g.i.ế.c sạch, sẽ làm thế nào?”

Cung Đại Lợi bắt đầu khóc lóc, nước mắt nước mũi dính đầy mặt, kết hợp với gương mặt đầy nếp nhăn kia, tr vừa đáng thương lại vừa đáng ghét: “Bé Dũng à, mong cháu rộng lượng bỏ qua cho, mọi đều sống kh dễ dàng gì, thật đ! Những còn sống cũng kh dễ dàng gì, đừng phá huỷ hết tất cả những thứ mà họ đã cực khổ tạo dựng nên chứ.”

Trong lòng Chúc Khang tràn đầy oán hận, tức giận và kh cam lòng.

muốn mắng, muốn dùng những lời độc ác nhất để mắng ta sứt đầu mẻ trán. Mắng già này bao che con cái, kh biết xấu hổ mà chiếm hết tài sản nhà họ, mắng già này vô liêm sỉ. Tại một ích kỷ như Cung Đại Lợi lại kh c.h.ế.t đuối , mà những hiền lành, cần cù như bà nội và cha mẹ lại bị khác c.h.é.m chết?

muốn khóc, khóc một cách sảng khoái, thoải mái, muốn nói với trời rằng, cuộc sống bất c! Tại tốt lại c.h.ế.t đuối sớm, còn xấu lại thể sống tự do, thoải mái như vậy!

Thế nhưng tại lúc này, trong lòng lại một tảng đá đang đè nặng, ép tới mức khiến thở kh nổi. Tại cổ họng lại như chèn một cây b gòn, khiến kh thể nói được dù chỉ một chữ?

Hai tay Chúc Khang nắm chặt, cơ thể cũng bắt đầu run rẩy.

đưa mắt sang bên , ngồi tại đó chính là chiến hữu luôn kề vai sát cánh cùng , Triệu Hướng Vãn.

[Xin cô, giúp với!]

Triệu Hướng Vãn chậm rãi đứng dậy, cách một lớp hàng rào sắt, đưa mắt chằm chằm Cung Đại Lợi.

Đôi mắt phượng của Triệu Hướng Vãn híp lại, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ lạnh lùng. Buổi sáng vừa lĩnh hội được m lời nói thể c.h.é.m ra lửa, mạnh mẽ của Triệu Hướng Vãn tại phòng họp, lúc này Cung Đại Lợi vẫn còn cảm th sợ hãi, kh dám đối mặt với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-908.html.]

[ của đồn cảnh sát dám đưa đến sở cảnh sát thành phố Tinh này, Tứ Nhi đã xảy ra chuyện gì kh?]

[ đã khuyên nhủ nó, cũng đã khuyên nhủ cả hai kia, thế nhưng nó lại chẳng chịu nghe lời. Nếu kh vì chuyện này, lẽ cha mẹ vẫn còn sống được m năm nữa.]

[Tiền chúng kiếm được nhiều, nhiều hơn so với khi làm việc trồng trọt nhiều, cuộc sống bây giờ cũng đã tốt hơn nhiều .]

[Tứ Nhi ơi là Tứ Nhi, kh nên, thật sự kh nên một chuyện trái với luân thường đạo lý như vậy mà…]

Triệu Hướng Vãn lên tiếng nói chuyện: “Cung Đại Lợi, nghe nói vào hai mươi năm trước, sau khi vụ thảm án diệt môn xảy ra, những thôn dân ở gần đó sợ oan hồn đến đòi mạng, vào một đêm mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đùng, cả một thôn kh dám rời khỏi nhà, đốt đèn cả đêm, đàn trong làng sẽ chịu trách nhiệm c giữ, đúng kh?”

Cung Đại Lợi kh muốn nghe Triệu Hướng Vãn nói nữa, như hai tai lại kh giống hai mắt, kh thể nhắm lại để kh nghe th nữa.

Lời nói của Triệu Hướng Vãn giống như hạt mưa rơi xuống, lóc c từng giọt, từng câu từng chữ đều nện vào trong lòng ta.

Hồi tưởng lại những chuyện này, Cung Đại Lợi kh nhịn được rùng một cái.

[Đúng, một vụ án g.i.ế.c tàn nhẫn như thế, sáu mạng , dưới đất toàn là máu, trong thôn ai lại kh sợ? Mọi đều sự oan hồn sẽ về đòi mạng, sợ cả nhà Cung Đại Tráng sẽ biến thành ác quỷ, bắt hồn bọn họ để thế mạng cho . Chỉ cần một cơn mưa rơi xuống, nhà nhà đều bắt đầu đóng kín cửa, cho thay phiên nhau gác đêm.]

[Vậy mà hết lần này tới lần khác, vào hôm Tứ Nhi nhà c gác, nó lại cười nhạt một cái, tr hệt như một con quỷ. Cho dù đang ngủ, tay nó vẫn kh ngừng c.h.é.m loạn trên kh trung, miệng còn kh ngừng nói, c.h.é.m c.h.ế.t đuối , c.h.é.m c.h.ế.t đuối các .]

[Ông nội nó sợ nó bị quỷ nhập, muốn mời đạo sĩ tới bắt hồn, nhưng Tứ Nhi lại tức giận mắng chửi, sợ cái gì chứ! Ông đây kh sợ! Chính đây là đã c.h.é.m c.h.ế.t đuối bọn họ đ, thế thì nào?]

Triệu Hướng Vãn nghe đến đây, chậm rãi nói: “Các phái gác đêm là bởi vì sợ hung thủ sẽ lại đến, hay là sợ oan hồn đến đòi mạng? Cả nhà Cung Đại Tráng c.h.ế.t đuối thảm như vậy, kh thể đầu thai, nhất định sẽ hóa thành ác quỷ, qu quẩn trước cửa nhà hung thủ…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...