Trợ Lý Của Chồng Đòi Dạy Dỗ Con Gái
Chương 4:
đề nghị:
"Nếu con r đê tiện này thích gây rối, chi bằng nhổ lưỡi nó , để nó đừng hòng hô ba loạn xạ nữa!"
Chu Hạ vui vẻ đồng ý, đích thân l ra một chiếc kìm từ hộp dụng cụ:
"Vậy sẽ ra tay giúp mọi !"
hoàn toàn sụp đổ:
"Kh! Dừng lại!"
Con gái đã sớm hôn mê, miệng vẫn vô thức lẩm bẩm gọi mẹ.
Thế mà lại kh thể chạm vào tay con bé!
trơ mắt Chu Hạ kẹp chặt cằm con gái, đưa chiếc kìm vào trong miệng đứa bé.
Đột nhiên, cánh cửa phòng nghỉ bị ta đạp mạnh văng ra!
Đội vệ sĩ mặc đồ đen nối đuôi nhau x vào, lập tức khống chế tất cả mọi , ngay sau đó là một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, một đàn với đôi chân mềm nhũn bị ném thẳng vào.
Chính là Lục Minh với đôi chân bị gãy!
5
Chu Hạ rõ đang co quắp dưới đất, lập tức lao tới quỳ bên cạnh Lục Minh.
"Minh ca! bị vậy? Chân !"
Giọng cô ta sắc nhọn như mèo bị giẫm đuôi:
"Ai đã làm?! Tên khốn kiếp nào dám động đến Tổng giám đốc của Tập đoàn Thiên Hành!"
Cô ta bỗng ngẩng đầu lên, quét mắt một lượt đám vệ sĩ mặc đồ đen khắp phòng, nước bọt văng tung tóe:
"Các là cái thá gì? Dám ăn gan hùm mật gấu ? biết ta là ai kh? là Lục Minh! Là Lục Tổng của Tập đoàn Thiên Hành!"
"Còn kh mau mang cáng cứu thương tới đưa chúng bệnh viện! Nếu làm lỡ việc chữa trị của chồng , sẽ khiến tất cả các chịu hậu quả!"
Đám vệ sĩ đứng yên kh nhúc nhích.
đàn trung niên đang sắp xếp bác sĩ kiểm tra tình trạng con gái mỉm cười:
"Lục Minh, xem ra cô nhân tình nhỏ của , vẫn chưa biết đã gây ra họa lớn cỡ nào!"
"Theo th, hai các mới là kẻ trả giá đắt!"
Tiếng rên rỉ của Lục Minh đột ngột dừng lại, trên trán ta lập tức lấm tấm mồ hôi lạnh, ta quay ngoắt đầu lại, trừng mắt chằm chằm Chu Hạ.
"Đồ ngu xuẩn!"
ta nghiến răng nghiến lợi, dùng hết sức lực toàn thân giơ tay lên, tát mạnh một cái vào mặt Chu Hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ly-cua-chong-doi-day-do-con-gai/chuong-4.html.]
Một tiếng "bốp" khô khốc vang lên, Chu Hạ bị đ.á.n.h văng mặt sang một bên, khóe môi lập tức rỉ máu, cả cô ta c.h.ế.t sững.
"Cô nghĩ cô là ai?!"
"Dám lớn tiếng với Ông Quản gia của Tưởng gia tại Kinh Thành! Mau quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với Ông Quản gia!"
Chu Hạ lúc này mới phản ứng kịp, Tưởng gia? Gia tộc hào môn hàng đầu chỉ tồn tại trong truyền thuyết đó ư?
Cả cô ta mềm nhũn, kh còn để ý đến Lục Minh nữa, 'phịch' một tiếng quỳ sụp xuống đất, định mở lời cầu xin tha thứ.
Ông Quản gia đưa tay ngăn cô ta lại, ra hiệu cho vệ sĩ:
"Kéo cô ta đến trước mặt Đại tiểu thư."
Hai vệ sĩ lập tức tiến lên, kéo cánh tay Chu Hạ như kéo một con ch.ó c.h.ế.t, lôi cô ta đến trước mặt .
Ông Quản gia quay lại, cúi cung kính về phía :
"Đại tiểu thư, Lão gia bảo đến đón cô về nhà. Cô yên tâm, Tiểu tiểu thư nhất định sẽ ổn, Tưởng gia bác sĩ và tốt nhất!"
theo ánh mắt , Tinh Tinh đã được cẩn thận di chuyển lên cáng cứu thương, nhịp thở cũng đã ổn định hơn một chút.
Trái tim vẫn treo ngược nơi cổ họng của , cuối cùng cũng nhẹ nhõm được đôi chút.
Ông Quản gia nói xong, đứng thẳng dậy, đạp một cái khiến Chu Hạ ngã lăn ra:
" cô nên xin lỗi kh là . Dám ra tay tàn độc với Đại tiểu thư và Tiểu tiểu thư của Tưởng gia chúng , cô cứ chờ hứng chịu cơn thịnh nộ của cả Tưởng gia !"
Chu Hạ nằm rạp trên đất, khóc lóc cầu xin trong vô vọng:
" sai ! sẽ kh dám nữa! Xin ngài đại nhân đại lượng, tha cho !"
kh cô ta và Lục Minh đang quỳ gối cầu xin, mà quay sang Thẩm đang run rẩy trong đám đ.
Các nhân viên trong phòng đều sợ đến mức mặt mày tái mét, mềm nhũn té xuống đất, vừa bò vừa lết đến chân , kh ngừng dập đầu:
"Đại tiểu thư tha mạng! Chúng bị Chu Hạ ép buộc! Chúng kh cố ý!"
Các vệ sĩ đang lần lượt kéo họ ra ngoài, chuẩn bị đưa đến đồn cảnh sát.
Đúng lúc này, Thẩm đột nhiên thoát khỏi sự kiểm soát của vệ sĩ, x lên đá ngã Chu Hạ, sau đó tát thêm m cái thật mạnh vào mặt cô ta:
"Đồ đàn bà lòng dạ rắn rết nhà cô! Dám xen vào hôn nhân của con gái , còn xúi giục làm hại cháu ngoại ! Cô sẽ kh được c.h.ế.t t.ử tế đâu!"
Ông ta vừa c.h.ử.i vừa lén lút quan sát sắc mặt , th kh phản ứng gì, liền khóc lóc t.h.ả.m thiết:
"Lãnh Tinh à, tất cả là lỗi của bố! Bố già lú lẫn !"
Ông ta đột nhiên giơ tay tát vào mặt một cái thật kêu:
"Tất cả là do Chu Hạ ép bố thôi! Cô ta nói đây là ý của Lục Minh, chỉ là muốn 'giáo dục' Tinh Tinh một chút, bố đâu biết bọn chúng dám ra tay tàn độc như vậy!"
"Lãnh Tinh, con xem như bố già , lú lẫn nhất thời, tha thứ cho bố lần này thôi được kh!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.