Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1002:
“Kh .” Tạ Uyển Oánh đáp, kh thể nói bừa khi kh căn cứ.
Quả nhiên kh . La Cảnh Minh đẩy kính.
Lúc này, ngoại trừ La Cảnh Minh, giáo sư Hách và các bác sĩ khác đều vô cùng sửng sốt.
“Chính cô nghĩ ra?” Giáo sư Hách kinh ngạc đến mức muốn cắn lưỡi.
“Nội dung ppt của thầy Hách vừa kh đã viết ?” Tạ Uyển Oánh nói.
Vị chuyên gia lão làng kh dễ bị cô lừa, giáo sư Hách hơi kích động hỏi: “ chỉ hơi đề cập một chút mà cô đã thể liên hệ đến ều này?”
Đây là bởi vì cô đã được trọng sinh, việc đứng lên phát biểu cũng chỉ là hy vọng kỹ thuật này sớm được đột phá, lợi cho bệnh nhân. Theo cô biết, y học lâm sàng trong tương lai sẽ sớm xuất hiện hạt ống đỡ động mạch đường mật.
“Thưa thầy Hách.” Tạ Uyển Oánh thật lòng hy vọng y học sẽ nh chóng phát triển, hiện tại chỉ thể dùng ánh mắt chân thành tha thiết để giao lưu với tiền bối: “Làm hạt ống đỡ động mạch, chỉ cần một lần thao tác là thể hoàn thành, kh cần xạ trị nhiều lần bằng dây nguồn, giảm bớt đau đớn cho bệnh nhân và giảm thiểu sai sót thao tác cho bác sĩ. Việc mở rộng lâm sàng chắc c sẽ kh còn khó khăn như bây giờ. Kỹ thuật đã nền tảng, chỉ còn thiếu nghiên cứu lâm sàng.”
Giọng nói của cô chân thành, ánh mắt toát lên sự nhiệt huyết thuần túy với y học, kh ai thể kh cảm động trước sự nhiệt tình đó. Trong khoảnh khắc, giáo sư Hách run môi, giọng nói hơi nghẹn ngào: “Đúng, cần kiên trì và đột phá.” Nói , quay về phía bục giảng, suy nghĩ: “Đây quả thực là một ểm đột phá, hạt ống đỡ động mạch, một ểm thú vị. Nếu sử dụng liệu pháp hạt phóng xạ chọn lọc, thì cần dùng…”
“Hạt 125.” Tạ Uyển Oánh nói.
“Đúng vậy.” nghe th cô nói ra từ khóa quan trọng, giáo sư Hách quay đầu lại, mỉm cười với cô.
Những khác xem như đã hiểu, cô và chuyên gia đang hát chung một bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-1002.html.]
“Cô tên là gì?”
đồng nghiệp bên cạnh hỏi tên cô, thể hiện sự quan tâm đến cô. Ánh mắt La Cảnh Minh lóe lên sau cặp kính, quyết đoán đứng dậy, nói với Tạ Uyển Oánh: “Đi thôi.”
Buổi tọa đàm của giáo sư Hách đã kết thúc. rời để nghe buổi tọa đàm khác, ở lại chờ buổi tọa đàm tiếp theo.
lẽ sư La buổi tọa đàm hay hơn nên mới dẫn cô . Tạ Uyển Oánh nghĩ vậy, kh chút nghi ngờ đuổi theo La Cảnh Minh.
May mắn là sớm, họ vừa ra kh lâu thì nghe nói nhóm của giáo sư Hách đang tìm cô.
Hai đến một hội trường hội nghị đa phương tiện khác, bên trong, một báo cáo chuyên đề khác sắp bắt đầu, trên màn hình hiển thị trước d tính của thuyết trình, chuyên gia Lý của Bệnh viện Nhi đồng Thủ đô.
Cũng chật kín chỗ ngồi.
Sau khi dẫn cô ngồi xuống, La Cảnh Minh nói: “Nếu kh gì thì em đừng lên tiếng."
Sư La kh muốn cô mất mặt, Tạ Uyển Oánh gật đầu tỏ vẻ hiểu.
Kh, cô kh hiểu. La Cảnh Minh th rõ ràng biểu cảm trên mặt cô, trong lòng nghĩ, kh định sửa lại sự hiểu lầm của cô. Nói đến ngu ngốc nhất lẽ là đám để cô một đến tham dự hội nghị khoa Ngoại Gan Mật.
Vốn cũng kh định phát biểu linh tinh ở hội nghị giao lưu, Tạ Uyển Oánh l sổ tay ra tiếp tục ghi chép bài học. Cơ hội học tập lần này thật khó được. sang sư La bên cạnh, mặc áo sơ mi caro đen, tay cầm sổ tay màu đen, một cây bút máy đen tuyền, phong cách ổn trọng tinh tế giống hệt thầy Nhϊếp.
Điện thoại reo. Kh ện thoại của cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.