Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1008:
“Em vừa đến, thưa thầy.” Tạ Uyển Oánh khó nói là vừa xem cô giáo Lỗ dạy dỗ ta một cách say mê.
“Thầy biết, cháu là khiêm tốn. Những khác kh đến, chỉ cháu đến, cháu sợ nói vậy là nổi bật đúng kh?” Cô giáo Lỗ cười, chỉ vào cô, l ện thoại ra, phê bình đám tiền bối lười biếng: “Đám đó thật kỳ lạ, nói là thầy của cháu, sư của cháu, hôm nay là ngày gì. Ngày trọng đại, ngày làm gương trước mặt đồng nghiệp cả nước, kết quả là nằm trên giường ngủ nướng kh dậy nổi. Biết vậy thầy đặt đồng hồ báo thức cho chúng nó.”
Tạ Uyển Oánh định nói đỡ cho các tiền bối là hôm nay mọi kh thể đến muộn. Sau đó nghĩ lại, cô giáo Lỗ đến sớm như vậy, cô nói ra câu này, sợ cô giáo Lỗ càng tức giận.
Đây kh là vấn đề đến muộn hay kh, mà là vấn đề coi trọng hay kh.
“ thể tối qua các sư việc làm, ngủ muộn.” Tạ Uyển Oánh tìm mãi mới ra một lý do hơi hợp lý cho các tiền bối, giải thích rằng các tiền bối tuyệt đối kh là kh coi trọng việc này: “Khoa đã họp nhiều lần.”
“Họp hành gì, một đám ngồi trong phòng nói nhảm, đừng tưởng thầy kh biết. Chỉ những thiếu tự tin mới thường xuyên họp hành thảo luận.” Cô giáo Lỗ dập tắt mọi lời bào chữa của học sinh.
Nghe vậy, Tạ Uyển Oánh kh dám lên tiếng, sợ càng nói càng khiến tiền bối bị nói xấu.
Trương Thư Bình cũng im lặng, biết tính cách của bà là vậy.
Reng reng reng, ện thoại reo inh ỏi trong hành lang bệnh viện. vội vàng móc ện thoại ra khỏi túi áo.
“ đang ở nhà à?” Cô giáo Lỗ hỏi ở đầu dây bên kia.
“Kh, thầy, em ở bệnh viện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-1008.html.]
“ ở bệnh viện mà thầy kh th ?”
“Thầy, thầy…” Đào Trí Kiệt áp ện thoại vào tai, tai kia nghe th tiếng động lạ, bước chân vội vàng dừng lại ở cửa văn phòng bác sĩ. ta định thẳng đến văn phòng của .
Kh nghi ngờ gì, sự xuất hiện bất ngờ của nhân vật kh mong muốn khiến ta suýt nữa kh đứng vững khi ph chân lại, dùng tay kia vịn vào khung cửa.
Lần đầu tiên th sư Đào lúng túng như vậy, Tạ Uyển Oánh trợn tròn mắt.
“Cô giáo Lỗ, thầy lại…” Đào Trí Kiệt cô giáo Lỗ với ánh mắt ngạc nhiên, nhất thời kh biết mở miệng với thầy như thế nào.
“Thầy lại ở đây đúng kh?” Cô giáo Lỗ nói thay ta, chỉ vào cháu trai bên cạnh: “Hôm nay thầy đặc biệt dẫn cháu trai đến đây tham quan học tập. Tối qua thầy nói với nó, ca phẫu thuật hôm nay quan trọng, chắc là tối qua m bác sĩ ngủ kh ngon giấc, sáng hôm sau 5 giờ nhất định đến phòng bệnh thăm bệnh nhân. Thầy dẫn nó đến lúc 6 giờ, kết quả là ở đây kh một ai.”
Đào Trí Kiệt:…
“Chỉ một cô bé này ở đây.” Cô giáo Lỗ lại chỉ vào Tạ Uyển Oánh: “M các đã thành bánh quẩy cũ , kh tích cực bằng cô học sinh này. Nghĩ lại hồi xưa m đứa xem nào.”
Thầy cô đang lại hình ảnh tích cực phấn đấu của họ khi còn là sinh viên y khoa, so sánh với hiện tại.
“Thầy.” Đào Trí Kiệt tìm lại giọng nói của : “Thầy đột kích kiểm tra, bài thi này em thừa nhận em trượt.”
“Lúc im lặng thì kh , lúc mở miệng thì toàn lời ngon tiếng ngọt.” Cô giáo Lỗ kh hài lòng với lời xin lỗi của ta.
Đào Trí Kiệt cười híp mắt, cất ện thoại vào túi vào văn phòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.