Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 113: Đại sư tỷ bị làm khó dễ
Tạ Uyển Oánh nh trí, lập tức theo nhị sư tỷ ra khỏi ký túc xá, vừa dọc hành lang vừa hỏi tình hình cụ thể.
“Đại sư tỷ tối qua trực cấp cứu, bị bên đó mắng té tát.” – Hà Hương Du kể lại.
“Vì lại như vậy?”
“Một bệnh nhân béo phì cần đặt ống nội khí quản để gắn máy thở, bên khoa Gây mê cử xuống hỗ trợ. Đại sư tỷ bị gọi . Cấp cứu để một đại sư tỷ lo phần đó. bệnh lại là béo! Một đại sư tỷ thì làm làm nổi chuyện đó? Kết quả là bị bên cấp cứu đổ trách nhiệm.” – Hà Hương Du nói tới đây còn sợ tiểu sư kh hiểu, liền hỏi lại – “Ngươi hiểu kh?”
Hiểu, đương nhiên là hiểu. Cô từng trọng sinh mà. Ngay khi nghe th từ “béo phì”, sắc mặt Tạ Uyển Oánh liền thay đổi hẳn. thể hình dung được cảnh tối qua đại sư tỷ Liễu Tĩnh Vân gặp nguy hiểm cỡ nào.
Bệnh nhân béo phì đặt nội khí quản vốn dĩ cực kỳ khó, thường thì bác sĩ thử thử lại nhiều lần, thậm chí hàng chục lần mới đặt được. Một bác sĩ nam làm gây mê mà thể trạng hơi nhỏ con còn chưa chắc xử lý nổi bệnh nhân kiểu này, lại bắt đại sư tỷ – một nữ bác sĩ – làm?
Hơn nữa, thời ểm này dụng cụ nội soi th quản hiện đại vẫn chưa phổ biến. Khi trực cấp cứu, đa phần chỉ thể dùng loại đèn soi th quản th thường để đặt ống. Muốn đặt thành c bằng dụng cụ , tư thế cơ thể của bệnh nhân là yếu tố quan trọng nhất. Bệnh nhân đang cấp cứu, hôn mê, kh thể phối hợp bất kỳ tư thế nào. Mà một nữ bác sĩ thì làm xoay trở nổi một nặng đến hơn trăm cân, thậm chí hai trăm cân, để ều chỉnh tư thế?
Rõ ràng là cố tình làm khó!
Hà Hương Du hỏi sư hiểu kh, kh ngờ cô sư mới kiến tập kh lâu lại nói đâu ra đó, thậm chí còn phân tích rõ ràng cả ểm mấu chốt, khiến chính cô cũng nghe đến ngây .
“Nhị sư tỷ, ai là đã để đại sư tỷ một tối hôm qua?” – Tạ Uyển Oánh hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Là tên khốn kia, họ Trương.” – Hà Hương Du đáp, giọng đầy bực bội, như muốn nhắc nhở tiểu sư cảnh giác – “ ghét học sinh thực tập nhất.”
Trên lâm sàng, kh tiền bối nào cũng dễ tính. còn chán ghét sinh viên, bởi vì mỗi một sinh viên bước vào đều là “đối thủ” cạnh tr chén cơm của họ. Chuyện này kh chỉ xảy ra ở giới bác sĩ mà cả ở giới y tá, dược sĩ… cũng chẳng hiếm.
Ngoảnh đầu vào ký túc xá nơi đại sư tỷ đang nghỉ, lòng Tạ Uyển Oánh bỗng nhói lên. Là con gái làm bác sĩ gây mê thực sự khó khăn, vì đây là một nghề cực kỳ coi trọng kỹ năng thao tác thực tế. Đôi khi bác sĩ gây mê một gánh vác tất cả, trong ều kiện cực đoan mà vẫn hoàn thành c việc. Trách nhiệm nặng nề, áp lực lại càng cao.
Khoảnh khắc này, Tạ Uyển Oánh bỗng hiểu vì đại sư tỷ lại để kiểu tóc đầu sư tử . Vì chị kh muốn bị đàn xem thường, muốn giống như sư tử chúa – dũng mãnh và đầy khí phách, dám bước lên phía trước mà kh sợ hãi.
“Chút nữa em định đến bệnh viện à?” – Hà Hương Du lại hỏi.
“Vâng, em muốn tiếp tục theo sư trực ban.” – Tạ Uyển Oánh đáp.
“Họ Trương đang trực đêm m hôm nay đ, em nhớ cẩn thận. thích kiếm chuyện với sinh viên y. Đó là sở thích đặc biệt của .” – Nhị sư tỷ vẻ cũng nghe ngóng được tình hình tối qua, thật lòng lo cho cô sư .
Đúng lúc đó, Hoàng Chí Lỗi gọi ện đến ký túc xá, n cô quay lại. Tạ Uyển Oánh vội vã khoác áo blouse trắng chạy nh đến bệnh viện.
Vừa đến cửa khoa Ngoại thần kinh, liền gặp ngay con trai của bệnh nhân tối qua.
Hôm nay dẫn theo một bà cụ.
“Nãi nãi, chính là bác sĩ Tạ mà con nói hôm qua đó. Là cùng bác sĩ Tào và bác sĩ Hoàng cứu sống mẹ con.” – Tiểu Trương ghé sát tai bà cụ nói nhỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.