Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 118: Kín người không còn chỗ – Phòng cấp cứu (5)
Một khi hộ lý thời gian rảnh, họ sẽ đẩy giường ra, đưa t.h.i t.h.ể của bệnh nhân tử vong vì tai nạn giao th vào nhà xác của bệnh viện.
Lưu ba ba liếc bệnh vừa mất, hô hấp lập tức trở nên gấp gáp. Điều kỳ lạ là, chỉ số nhịp tim hiển thị trên máy theo dõi tạm thời lại kh biến động quá lớn.
“Bên Tim Mạch Ngoại khoa kh còn giường à?” Nghĩ đến bệnh già đang được treo tạm trên máy theo dõi, Tạ Uyển Oánh hỏi sư .
Tim Mạch Ngoại khoa? Nghe th câu hỏi này, kh chỉ Hoàng Chí Lỗi mà cả bác sĩ Giang cũng tỏ ra bất ngờ.
“Là bệnh nhân đau thắt ngực, nghi ngờ nguy cơ tắc động mạch vành nên được chuyển lên máy theo dõi.” Bác sĩ Giang giải thích, “Bên Nội khoa thể cần can thiệp đặt stent, nhưng hiện tại Tim Mạch Nội khoa cũng hết sạch giường.”
Khi trả lời, bác sĩ Giang đoán chắc Tạ Uyển Oánh đã vào hồ sơ đầu giường để biết tình trạng bệnh nhân. Nhưng hôm nay phòng cấp cứu chật như nêm, các y tá khám gấp làm gì thời gian mang hồ sơ vào từng giường bệnh.
Sau chuyện tối qua, Hoàng Chí Lỗi đã hiểu hơn về cô em sư này. cúi xuống kiểm tra hồ sơ đầu giường thì phát hiện… kh gì cả. Thật ra khi mới đến đây, cũng kh biết bệnh nhân này mắc bệnh gì – chính bác sĩ Giang gọi qua, chứ kh bác sĩ khám cấp cứu nội khoa.
“Làm mới xin được một cái giường?” Tạ Uyển Oánh hỏi tiếp, giọng sốt ruột.
“Hôm nay xin giường khó lắm, chờ thôi.” Bác sĩ Giang thở dài, “Cô xem bệnh nhân nữ bị xuất huyết dạ dày của kìa, từ tối qua đến giờ vẫn chưa được nhập phòng bệnh. Đó là bệnh thuộc khoa chúng mà còn như vậy, huống hồ bệnh nhân của khoa khác – hôm nay trực ban nội khoa lại chẳng ai, càng kh biết tr cậy vào đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-118-kin-nguoi-khong-con-cho-phong-cap-cuu-5.html.]
Ngay cả bác sĩ ều trị cũng kh thể nhập viện cho bệnh nhân. Tạ Uyển Oánh lập tức nhớ tới Nhạc Văn Đồng lúc nãy đang đứng ở trạm y tá – lớp trưởng đó tiếp nhận một ca bệnh do giáo sư bên trên chỉ đạo thu vào viện.
“ này bề ngoài vẻ ổn, chờ thêm vài ngày hoặc tạm thời chuyển qua phòng quan sát cũng được.” Bác sĩ Giang chỉ số nhịp tim và huyết áp trên màn hình theo dõi nói.
“Nhưng với loại bệnh nhân như thế này, ều quan trọng nhất chẳng là xác định rõ bao nhiêu mạch vành bị tắc ? Nếu đợi đến khi cơ tim hoại tử diện rộng thì đã quá muộn . Tiêu chuẩn vàng để chẩn đoán vẫn là chụp động mạch vành. Hơn nữa, thiết bị theo dõi chỉ mô phỏng dẫn truyền, kh chính xác như ện tâm đồ.” – Tạ Uyển Oánh nói liền một mạch.
Hoàng Chí Lỗi giật : Tiểu sư nói chuyện quá thẳng t, y như tối qua. Tối qua là bệnh của chuyên khoa Ngoại Thần kinh, hôm nay lại tới bệnh tim. Cô chẳng chỉ đang thực tập ở một khoa thôi ? Vậy mà tri thức các khoa khác cũng thuộc làu thế?
Thực ra là do Tạ Uyển Oánh quá lo lắng cho tình trạng của Lưu ba ba, nên mới mất bình tĩnh và phản ánh thẳng với các tiền bối trong lâm sàng – y hệt như tối qua.
Bác sĩ Giang nghe xong lời cô nói, ngẫm lại th cũng đúng. Một số bệnh nhân bệnh lý mạch vành tiềm ẩn, khi chưa nhồi m.á.u cơ tim, việc cung – cầu oxy vẫn tạm cân bằng nên ện tâm đồ hiếm khi dấu hiệu đặc trưng rõ ràng. Nhưng một khi phát tác thì bệnh tình tiến triển nh đến mức bệnh nhân đột tử tại chỗ. những đến phút cuối vẫn chẳng biểu hiện triệu chứng gì rõ ràng – thậm chí kh cả đau ngực.
“ ưu tiên làm chụp động mạch vành xem mạch m.á.u tắc đến đâu. Nếu cần thiết, còn chuyển từ Tim Mạch Nội sang Tim Mạch Ngoại.” – Bác sĩ Giang gật đầu nói, kh khăng khăng giữ lập trường ban đầu, mà ngược lại còn vẻ đồng tình với ý kiến của Tạ Uyển Oánh. Ông cười hỏi cô:
“Các em học đến chương nào của Nội khoa và Ngoại khoa ?”
Cảm giác cô thực tập sinh này thể thấu ểm mấu chốt của bệnh tình chỉ trong chớp mắt – ều đó kh giống một sinh viên mới vào lâm sàng chút nào. Những ều như vậy hoàn toàn kh trong giáo trình sách vở, mà là thuộc về kinh nghiệm thực tiễn của bác sĩ lâm sàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.