Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1260:
Tại cô giáo Lỗ lại thay đổi ý định, muốn sang Quốc Trắc ều trị? Chắc là hỏi bản thân cô giáo Lỗ.
Muốn hỏi cô giáo Lỗ bây giờ kh dễ. Cô giáo Lỗ từ khi xuất viện cần chăm sóc. Trương Hoa Diệu đón mẹ về nhà để tiện chăm sóc.
“ về nhà hỏi ba xem .” Nói xong, Vu Học Hiền vội vàng rời .
ta cứ tưởng là Trương Hoa Diệu ép mẹ sang bên đó chữa bệnh, kết quả là ý nguyện của chính cô giáo Lỗ. Chuyện này kh biết do ý kiến của ba ta khiến cô giáo Lỗ quyết định như vậy hay kh.
th biểu cảm của các sư , các thầy đều khó hiểu, Tạ Uyển Oánh biết, chỉ cần là chuyện liên quan đến cô giáo Lỗ, đều thể ảnh hưởng đến trái tim của mọi ở đây. Cô nên làm giống như các sư . Nếu cô giáo Lỗ cần họ giúp đỡ, với tư cách là bác sĩ, họ nhất định sẽ giúp đỡ hết .
Hình như đang tr cãi ở trạm y tá bên cạnh.
Các bác sĩ vểnh tai nghe.
Trưởng y tá cấp cứu đến, đang hỏi chị Từ về vấn đề tối qua.
Chị Từ tường thuật lại chi tiết sự việc cho lãnh đạo: “ và bác sĩ Tạ đang bận bên trong, đồng nghiệp từ khoa phụ sản xuống cấp cứu. cứ tưởng cô sẽ giúp chúng tiếp nhận bệnh nhân trước khi chúng ra ngoài, kết quả là kh, kh nói một lời chào hỏi nào đã bỏ . Bệnh nhân đang vội tiêm và l máu, nên bác sĩ Tạ một ra ngoài tiếp nhận bệnh nhân.”
“ của khoa phụ sản bỏ ?”
“Đúng vậy, thật trùng hợp. Sau đó đến cũng kh biết cô như thế nào. Vấn đề là lúc đó cô muốn tiếp nhận bệnh nhân ở cấp cứu kh . Ngược lại là bạn của bệnh nhân đó chạy đến tìm chúng nói là một đám đến, bảo bác sĩ chúng nh chóng ra ngoài xử lý.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Liệu cô vì vội…” Giọng ệu của trưởng y tá do dự. Nếu đó kh vì vội mà bỏ , thì tương đương với việc bỏ rơi bệnh nhân và đồng nghiệp của trước trong lúc nguy cấp mà bỏ chạy.
Chị Từ dang hai tay ra nghĩ, làm biết được.
Chu Hội Thương khi quay lại sau khi gọi ện thoại với vợ ở bên ngoài nghe th, trực tiếp hỏi y tá: “Mọi đang nói đến ai vậy?”
Rầm một tiếng, Lý Thừa Nguyên và Ân Phụng Xuân từ phòng khám ngoại khoa bước ra, rõ ràng cũng nghe th lời chị Từ vừa nói, thẳng đến đây. Lý Thừa Nguyên chất vấn chị Từ: “Tối qua cô kh hề nhắc đến chuyện này với .”
Chị Từ hơi đau đầu, cảm th chuyện này lớn . Chị là y tá, thể vì lý do này nên kh phản ứng mạnh mẽ như các bác sĩ này. Các bác sĩ sau khi nghe chuyện này chắc là đau lòng, cảm th đồng nghiệp của đã làm chuyện tồi tệ.
“Cô nói là ai?” Một đám bác sĩ vây qu chị hỏi.
Chị Từ nói: “ kh quen cô . Cô chắc chỉ là sinh viên của bệnh viện chúng ta, kh bác sĩ của bệnh viện chúng ta. Hay là hỏi bác sĩ Tạ xem . Cô hình như quen đối phương.”
Y tá kh thể nào nhớ hết tất cả mọi , thể nhớ được khuôn mặt của hầu hết các bác sĩ trong bệnh viện đã là tốt . Còn sinh viên y khoa, trừ những như Tạ Uyển Oánh hoặc được bệnh viện giữ lại, nếu kh thì y tá nào thời gian mà cố tình nhớ tên họ của họ.
Ánh mắt mọi trong văn phòng đổ dồn vào Tạ Uyển Oánh.
“Em quen đó ?” Tân Nghiên Quân hỏi học trò: “Hôm qua em nên báo cáo tình huống này với .”
“Thầy ơi, cô thể là việc nên bị gọi về.” Tạ Uyển Oánh cũng giống như chị Từ, trước tiên tốt bụng phỏng đoán giúp đối phương: “Sau đó cô kh xuống cấp cứu nữa, mà bảo đưa bệnh nhân trực tiếp lên khoa phụ sản, chắc là khoa phụ sản việc gấp.”
“ hay kh, chúng ta sẽ hỏi lại cô cụ thể, làm rõ tình hình.” Tân Nghiên Quân nghiêm túc nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.