Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 136: Bị xử lý (2)
“Ăn sủi cảo .” – Tưởng l lẹ bước vào bếp khi th chồng sắp sửa nghiêm khắc răn dạy khác. Cô tr thủ luộc mẻ sủi cảo vừa mới thả, mang ra còn nóng hôi hổi, mời mọi cùng ăn.
Dù gì cũng là mùng Một Tết, kh nên để kh khí quá căng thẳng.
Mọi lần lượt ngồi qu bàn, lặng lẽ ăn sủi cảo, kh ai nói thêm câu nào.
Vì lãnh đạo lớn đang giận.
Ăn xong, Chương Tiểu Huệ nhận lệnh của viện trưởng Ngô quay trở lại bệnh viện để kiểm tra bệnh nhân. Thẩm Hi Phỉ và Hoàng Bội Bội cũng cùng cô. Vừa ra khỏi cửa, cả ba liền bắt đầu trút giận lên Chu Hội Thương.
“ rõ ràng xem như kẻ địch kh đội trời chung. Tớ chỉ nói giúp vài câu khách quan, vậy mà cũng quay ra mắng cả tớ.” – Thẩm Hi Phỉ bực bội kể lại chuyện bị vạ lây.
Hoàng Bội Bội thì phân tích các khả năng:
“ khi nào ai đó âm thầm nói xấu trước mặt kh?”
“Tiểu Huệ xưa nay luôn được yêu quý, đố kỵ cô cũng nhiều, m âm thầm chơi xấu cô cũng chẳng ít.” – Thẩm Hi Phỉ đồng tình với ý kiến của Bội Bội. “Nếu ều tra ra là ai làm, tám phần là đối thủ cạnh tr, kh muốn để Tiểu Huệ được ở lại Quốc Hiệp.”
Ai là muốn khiến cô kh thể trụ lại ở Quốc Hiệp? Khuôn mặt Chương Tiểu Huệ dần trở nên lạnh lẽo, tay nắm chặt lại. Cô dừng bước, quay đầu về phía nhà viện trưởng Ngô – linh cảm rằng nếu thể ở lại thêm một lúc nữa, lẽ sẽ nghe được ều gì hữu ích.
“Tiểu Huệ, gọi ện cho chủ nhiệm Triệu .” – Hoàng Bội Bội nhắc nhở.
Nghe xong, Chương Tiểu Huệ th lý. Chỉ cần giữ được quan hệ tốt với chủ nhiệm Triệu, cô kh tin bệnh viện sẽ xử lý gì cô. Một chuyện nhỏ như vậy, khi mai viện trưởng Ngô đã quên .
Ba cô gái rời . Trong nhà, Tưởng rót trà mời khách.
Viện trưởng Ngô cuộc gọi đến nên lui vào thư phòng nghe ện thoại.
Ba trai – Tào Dũng cùng nhóm khách – ngồi lại trong phòng khách, lúc này mới bắt đầu trò chuyện thoải mái trở lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-136-bi-xu-ly-2.html.]
Thật ra, chỉ cần Chương Tiểu Huệ còn ở đó, m như Chu Hội Thương cũng chẳng muốn mở lời, cảm th nói chuyện với cô chẳng được gì, chỉ tổ thêm bực.
“Là cô ta kh phát hiện ra, sau đó bác sĩ Lâm mới tự phát hiện vấn đề à?” – Đào Trí Kiệt quay sang hỏi thêm chi tiết.
Bị hỏi, Chu Hội Thương lúc đầu kh th gì, thản nhiên đáp:
“Nếu bác sĩ Lâm mà tự phát hiện sớm thì tốt , xử lý ngay thì đã chẳng đến nỗi gọi cấp cứu về sau. Lẽ ra bắt cô ta giải trình trước khi rời ca. Đằng này đợi cô ta , bác sĩ Lâm mới phát hiện, suýt nữa gây họa lớn.”
“Vậy ai là phát hiện vấn đề? Y tá à?”
“Y tá cấp cứu bận rút m.á.u xét nghiệm, đâu thời gian kỹ bệnh nhân. Là một sinh viên kiến tập phát hiện ra đ.”
“Kiến tập?” – Đào Trí Kiệt kinh ngạc.
“Đúng vậy, chính là cô làm ép tim cho bệnh nhân đầu tiên, kéo bệnh nhân từ quỷ môn quan trở về, nguy hiểm cực kỳ.” – Chu Hội Thương kể lại mà vẫn còn th toát mồ hôi thay bác sĩ Lâm.
“Kiến tập nào mà giỏi vậy?” – Thường Gia Vĩ xen vào, nghe nói là sinh viên kiến tập mà xử lý cứu thì th khó tin. “Thật là kiến tập? Ở bệnh viện bao lâu ?”
Chắc là đã làm lâu, kinh nghiệm lâm sàng .
“Kh đâu, mới vào khoa lâm sàng được vài ngày thôi. Cũng là nữ bác sĩ, lại khác biệt lớn như vậy ” Chu Hội Thương nói tới đây thì tỏ ra bực bội thật sự.
Cùng là nữ bác sĩ, vốn nên tinh tế, mềm mỏng hơn nam giới. Tạ Uyển Oánh biểu hiện chỉ ở mức trung bình, còn Chương Tiểu Huệ thì vừa cẩu thả, lại chẳng chút đồng cảm nào – ngay cả với đứa bé bảy tuổi cũng thế.
“Nữ sinh viên kiến tập?” – Đào Trí Kiệt như chợt nhớ ra ều gì, ánh mắt cong cong đầy ý cười. “Tên là gì?”
Chu Hội Thương đang định nói tiếp, hai bạn học lâu năm bên cạnh đã lập tức trừng mắt cảnh cáo.
Dù là Tào Dũng hay Nhậm Sùng Đạt đều thể hiện rõ sự bất mãn khi th định buột miệng tiết lộ.
khoe lớp ra làm gì? – Ánh mắt của Nhậm Sùng Đạt gần như muốn viết thẳng câu đó vào mặt Chu Hội Thương. Làm trợ giảng mà khoe sinh viên lớp ta khi chưa được đồng ý, thì chẳng khác nào gây rắc rối cho đám sinh viên Y khoa đang trưởng thành kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.