Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 142: Phát Tiểu tới chơi (2)
“Tớ nghe ta nói, bác sĩ ngoại khoa phần lớn là nam giới, hiếm nữ, thì ra là vì lý do này.” – Ngô Lệ Toàn than một câu, xem ra Phát Tiểu muốn làm bác sĩ ngoại khoa kh dễ chút nào.
Vừa trò chuyện với bạn cũ, Tạ Uyển Oánh vừa chú ý đến cảm xúc của bé Tr.
“Là đứa bé mà nói trên ện thoại đó à?” – Ngô Lệ Toàn chú ý đến Tr Tr, hỏi.
“Ừ. Ba bé đang nằm ở ICU. Mẹ thì mất . Cho nên ”
“Trời ơi, tội nghiệp vậy !?”
Nghe chị gái nói “tội”, Tr Tr lại cười rạng rỡ – ều đó cho th chị là tốt bụng.
“ muốn dẫn bé đến bệnh viện thăm ba kh? Tớ cùng hai .” – Ngô Lệ Toàn lập tức quyết định.
“ kh về nghỉ ngơi chút à?” – Tạ Uyển Oánh hỏi.
“Tớ nằm ngủ cả ngày trên giường cứng , kh đâu.” – Ngô Lệ Toàn trả lời, còn kh buồn ngáp.
“Nếu muốn ở lại, thể ở ký túc xá tớ hoặc nhà khách trong trường. Nhưng ký túc xá ều kiện kém lắm, kh tiện nghi bằng nhà khách đâu.” – Tạ Uyển Oánh hỏi ý.
“Nếu thể ở ký túc xá với thì tốt . Tối còn thể trò chuyện. Ở nhà khách một chán chết, chẳng ai nói chuyện.” – Ngô Lệ Toàn kh cần suy nghĩ, trả lời luôn.
Nhiều năm kh gặp, hai chỉ mong thể nói chuyện cả đêm.
Tạ Uyển Oánh cười, dẫn Phát Tiểu về thẳng ký túc xá của . Vì "lén lút" một chút để tránh gặp quản lý ký túc xá, nên cô tr thủ dẫn lối. Còn hai sư tỷ cùng phòng, cô đã nói trước chuyện này , mà các sư tỷ cũng tốt bụng nên đương nhiên đồng ý.
Cất hành lý xong, vì lo cho tâm trạng của Tr Tr – đang nóng lòng muốn gặp ba – nên hai vội vã dẫn bé đến bệnh viện.
Tạ Uyển Oánh thay áo blouse trắng.
Ngô Lệ Toàn bạn mặc áo blouse trắng thì kh khỏi trầm trồ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-142-phat-tieu-toi-choi-2.html.]
“Oánh Oánh, giống bác sĩ thực thụ quá!”
Tạ Uyển Oánh lắc đầu:
“Kh đâu. Tớ chỉ là sinh viên kiến tập, còn non lắm. Sau này còn thực tập, thi l gi phép hành nghề, thi chức d. Học y là nghề học cả đời.”
“Bác sĩ đúng là đọc sách cả đời thật.” – Ngô Lệ Toàn vỗ trán, “Bảo ai cũng nể phục bác sĩ.”
Tìm được lọ thủy tinh, Tạ Uyển Oánh đặt con hạc gi mà Tr Tr gấp tối qua vào trong đó, mang đến bệnh viện đưa cho ba bé.
Hai lớn và một bé cùng đến khu nội trú bệnh viện.
“Nghe nói Quốc Hiệp nổi tiếng lắm, đây là lần đầu tiên tớ đến.” – Ngô Lệ Toàn vừa vừa tò mò ngắm bệnh viện tuyến ba top đầu cả nước. “Nghe nói l số khám ở đây cực khó, kh quen hoặc kh tìm cò thì đừng mong được gặp bác sĩ giỏi.”
Tình trạng này đâu chỉ riêng gì Quốc Hiệp – nhiều bệnh viện tuyến ba top đầu khác cũng vậy, muốn khám chuyên gia đều khó như thế cả.
“Oánh Oánh, mà thi đậu làm việc ở đây thì đỉnh lắm luôn. Sau này tớ bệnh gì cứ tìm khám, nhờ mổ cho tớ luôn!” – Ngô Lệ Toàn quay sang Phát Tiểu, giơ ngón tay cái, khen ngợi hết lời.
“Kh chắc tớ thể ở lại làm việc tại đây đâu.” – Tạ Uyển Oánh nói trước, “Hơn nữa tương lai tớ vào khoa nào cũng chưa biết. Mỗi khoa ều trị bệnh khác nhau, nếu tớ kh giỏi về bệnh đó thì khám cho hay mổ cho lại thành ra bác sĩ thiếu trách nhiệm mất.”
“Chuyện chuyên môn tớ kh hiểu, Oánh Oánh à. Dù sau này tớ bị gì thì cũng nghe theo hết.” – Ngô Lệ Toàn cười hồn nhiên.
Đứng giữa hai lớn, Tr Tr nghe vậy cũng chu môi nhỏ, phụ họa:
“Sau này con bệnh cũng nghe lời bác sĩ tỷ tỷ!”
“Bé con này th minh thật đ.” – Ngô Lệ Toàn xoa đầu bé Tr Tr.
Vì thang máy đ , mà ICU ở tầng hai, nên ba quyết định bộ lên cầu thang.
Ban ngày, ICU một khoảng thời gian ngắn để nhà bệnh nhân đến thăm – tất nhiên chỉ được đứng ngoài cửa kính vào tình trạng của bệnh nhân bên trong.
Chưa có bình luận nào cho chương này.