Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 15: Vì mẹ (2)
“Thế nào? Bà đồng ý cho con gái ền nguyện vọng vậy à?” – Cô chủ nhiệm Lưu Tuệ nhíu mày, rõ ràng kh hài lòng với phản ứng của Tôn Dung Phương. Trong mắt cô, phụ này chẳng khác gì “trên trời dưới đất, chẳng coi ai ra gì”, hoàn toàn kh để tâm đến lời giáo viên.
“Nó muốn thi vào trường nào thì dĩ nhiên là nó tự quyết định.” – Tôn Dung Phương đáp.
Nghe qua thì vẻ là một mẹ biết tôn trọng con gái, nhưng ều đó chỉ càng khiến Lưu Tuệ tức đến bốc hỏa.
Cô giáo đứng bật dậy:
“Giờ đã hiểu ý nhà chị. đến đây là để nói rõ ràng với phụ . Nếu đến lúc đó con gái chị kh đủ ểm vào Quốc Hiệp, lại kh đăng ký bất kỳ trường cao đẳng nào khác, thì coi như kh đỗ vào đại học nào cả. Đừng ai quay lại đổ trách nhiệm cho giáo viên! nói rõ luôn: với học lực hiện tại, cô tuyệt đối kh thể đỗ vào Quốc Hiệp.”
“Nếu… nếu chẳng may mà thi đỗ thì ?” – Tôn Dung Phương môi run run hỏi.
“Cái gì mà nếu! đã nói là kh đỗ, bà kh nghe rõ à?” – Lưu Tuệ gần như quát lên.
Đối mặt với sự tức giận của giáo viên chủ nhiệm, Tôn Dung Phương sững . Kỳ thi đại học còn chưa thi mà, cô giáo lại thể khẳng định chắc c con gái thi trượt?
“ nói thẳng luôn, nếu con bé kh đỗ vào Quốc Hiệp, cuối cùng kh vào được bất kỳ trường đại học nào thì cũng đừng trách giáo viên. làm giáo viên từng dạy qua biết bao học sinh, hiểu rõ. Với hoàn cảnh nhà các , muốn đào tạo ra một bác sĩ, đúng là si tâm vọng tưởng. Chính bà cũng kh bác sĩ, làm dẫn dắt được con? Sau này, nếu nó làm bác sĩ, nhà mối quan hệ gì để giữ nó lại làm ở bệnh viện trong nội thành kh?”
“… chị họ làm ở bệnh viện…” – Tôn Dung Phương nói nhỏ.
“Chị họ à? Quan hệ xa vậy mà bà nghĩ bà sẽ giúp con gái bà chắc?” – Lưu Tuệ cười nhạt.
Ở bên trong, Tạ Uyển Oánh kh nhịn được bật cười. Cô giáo chủ nhiệm này cũng giống như cô, sớm đã thấu lòng dạ thật sự của dì Chu Nhược Mai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-15-vi-me-2.html.]
Tôn Dung Phương nghẹn họng. Từ tối qua khi trở về từ nhà chị họ, bà đã cảm nhận rõ ràng: Chu Nhược Mai vốn dĩ kh ý định giúp đỡ đứa em họ này.
“Thôi được, coi như xong.” – Lưu Tuệ lắc đầu, vừa xách cặp tài liệu vừa nói, “Nhà này đúng là kh biết lượng sức, kh hiểu rõ năng lực bản thân, kh trách cả nhà cứ mãi lụn bại như thế.”
“Mẹ, uống ly nước.” – Tạ Uyển Oánh rót nước sôi ra một ly, đưa cho mẹ.
Tôn Dung Phương cầm l ly nước, đang định hỏi con gái thật sự ền vào trường đại học lớn kia kh, thì…
“Ê!” – Một tiếng hét lớn cắt ngang cuộc trò chuyện của hai mẹ con.
Quay đầu lại thì th Tạ Trường Vinh đã trở về.
Vừa bước vào nhà, đã trút một tràng mắng vào vợ:
“Nghe nói chủ nhiệm lớp tới nhà? Bà tiếp đãi ta kiểu gì thế hả? đứng ngoài cửa còn nghe lão Ngô hàng xóm nói cô giáo giận lắm!”
Vào thời đó, đắc tội với một giáo viên là chuyện nghiêm trọng, chỉ một lời truyền miệng từ hàng xóm là đủ khiến cả khu biết con cái nhà này tiêu .
“Kh mà, kh đâu.” – Tôn Dung Phương vội vàng giải thích, “Cô giáo chỉ đến nói chuyện về việc ền nguyện vọng thi đại học thôi.”
“ nghe nói bà chẳng thèm nghe cô giáo, cũng kh nghe lời ba , còn để con bé ền vào trường y gì đó, kh chọn trường sư phạm, bà định làm cái gì vậy?” – Tạ Trường Vinh quay sang con gái, chỉ thẳng tay vào mặt cô, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Con gái mà học trường sư phạm thì tốt biết bao: trợ cấp sinh hoạt, học phí lại được miễn. Những ngành khác thì chẳng được ưu đãi gì.
“Học sư phạm là tốt nhất.” – Tạ Trường Vinh quát lên, “Đừng gây thêm rắc rối cho cái nhà này nữa. Nhà kh tiền cho cô học cái kiểu đó đâu!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.