Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1542:
Điện thoại reo vài tiếng, y tá vươn tay dài ra nghe máy với tư thế vớt cá, nhoài ra ngoài bàn làm việc.
“Alo, chuyện gì vậy?” Y tá lớn tiếng hỏi.
Khoa cấp cứu ồn ào, huống chi là trung tâm cấp cứu tim mạch, khắp nơi đều là thiết bị theo dõi ện tâm đồ, tiếng bíp bíp vang lên kh ngớt. Những làm việc ở đây đã quen với việc hét lên như loa phóng th khi cần thiết.
Nhân viên 120 ở đầu dây bên kia ngồi trong văn phòng, môi trường tương đối yên tĩnh, nhưng đã quen với âm lượng của nhân viên cấp cứu ở các bệnh viện tuyến 3, nên nói chuyện với giọng bình thường: “Sân bay thủ đô gọi đến, hỏi bệnh viện các sinh viên y khoa nào trên chuyến bay CZ1234 kh?”
Nghe câu hỏi này, y tá ngớ nghĩ, Ý của đối phương là gì? Cố tình gọi ện đến bệnh viện hỏi chuyện sinh viên y khoa? Chẳng lẽ sinh viên y khoa này gặp rắc rối trên máy bay?
Nghĩ mãi kh ra, nh chóng báo cáo với lãnh đạo để xin chỉ thị. Chuyện này tuyệt đối kh thể nói bừa.
“Trưởng khoa Trương, Trưởng khoa Trương!”
Y tá vừa cầm micro, vừa tìm như loa phóng th trong khoa cấp cứu.
Trưởng y tá bước đến, vỗ vai cô gái, ra hiệu nhỏ giọng lại kẻo làm bệnh nhân và nhà sợ hãi, hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Trưởng y tá, sân bay gọi đến, nói sinh viên của bệnh viện chúng ta gây chuyện trên máy bay.” Y tá nhỏ giọng báo cáo với lãnh đạo.
Trưởng y tá ngạc nhiên, bảo cô từ từ, vội vàng tìm Trương Hoa Diệu.
“Trưởng khoa Trương.”
Trưởng y tá vén rèm sau một giường bệnh, nhỏ giọng gọi Trương Hoa Diệu.
Trương Hoa Diệu đứng ở phía trước, một tay đút túi áo blouse trắng, một tay vuốt cằm.
Là lãnh đạo, xung qu kh thể thiếu một đám vây qu, bác sĩ chính thức của khoa, cũng các bác sĩ trẻ và sinh viên y khoa đến thực tập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-1542.html.]
Trong tình huống này, muốn kh nổi bật cũng khó. Hơn nữa, ai trong ngành mà kh biết tên tuổi của Trương đại lão, ai cũng muốn gặp Trương đại lão. Trương Hoa Diệu vì vậy mà muốn gãi tai như Tôn Ngộ Kh. Ai cũng biết, đám này chắc đang chờ thể hiện tài năng.
Làm đại lão cũng trả giá.
Vì bị vây kín mít, nên Trương Hoa Diệu kh nghe th tiếng gọi đầu tiên của trưởng y tá, bà đành lay phía trước: “Nhường đường một chút, nói chuyện với Trưởng khoa Trương.”
Mọi quay lại th là trưởng y tá khoa cấp cứu, liền nhường đường.
Trương Hoa Diệu cũng kh lo lắng trưởng y tá đến báo cáo chuyện gì, sự chú ý của vẫn tập trung vào bệnh nhân nặng trước mặt đang cần phương án ều trị hiệu quả, hỏi bác sĩ khám bệnh, một bác sĩ nội trú trẻ mới tốt nghiệp đến khoa cấp cứu thực tập: “Báo cáo chưa ?”
“Vẫn chưa ạ.” Bác sĩ trẻ trả lời.
“Tim đã ngừng đập một lần trên đường đến đây?”
“Vâng ạ.”
“Ngừng bao lâu? Bây giờ th ta vẫn chưa tỉnh táo.”
“Vâng ạ.”
“ còn muốn phẫu thuật cho ta ?”
Bác sĩ nội trú trẻ ngập ngừng một lúc, nhỏ giọng nói: “ nhà kiên quyết yêu cầu.”
“Mặc kệ họ yêu cầu gì.”
Trương đại lão nói chuyện với giọng ệu khinh thường, xuống chúng sinh. Bác sĩ trẻ toát mồ hôi.
Bác sĩ trẻ kỹ thuật non kém, kh tự tin trước yêu cầu của nhà, nên dễ dàng bị lung lay. Đại lão kỹ thuật cứng thì làm theo ý , nên làm gì thì làm, để nhà tự lo, kh liên quan đến .
Chưa có bình luận nào cho chương này.