Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 181: Khăn tay đâu?
Lúc này, Tạ Uyển Oánh mới nhớ lại những lời sư đã giáo huấn tối qua và biết đã sai ở đâu.
Hai đến con hẻm phía sau bệnh viện gần trường học.
Tạ Uyển Oánh khung cảnh đường phố và các cửa hàng quen thuộc, trong lòng hồi tưởng lại những hình ảnh từ hơn ba năm trước.
Kh ngờ lại đến cửa hàng mà ba vị sư đã ăn cơm hơn ba năm trước.
Vừa bước vào cửa, phục vụ bên trong lập tức nhận ra cô và nói: "Trước đây bạn đã cứu một lão. Sau đó, chủ của chúng nói rằng khi nào bạn đến ăn cơm, sẽ được miễn phí. Bạn mãi vẫn chưa đến. mì bò của cửa hàng chúng kh ngon kh?"
"Kh ạ." Tạ Uyển Oánh lắc đầu. Cô chỉ đơn giản là kh tiền để ăn thôi.
phục vụ vẻ mặt cô thì hiểu ra ều gì đó, nói với chủ: "Ông chủ, vị khách mà muốn miễn phí đã đến . làm mì bò cho cô kh?"
"Ngoài mì bò ra, em thích ăn gì thì cứ nói với chủ." Tào Dũng kéo cô ngồi xuống nói.
"Em ăn gì cũng được." Tạ Uyển Oánh đáp.
"Kh cần khách sáo. Họ nói sẽ miễn phí cho em."
"Như vậy kh hay lắm."
"Kh cần thật thà như vậy."
"Sư ..." Tạ Uyển Oánh tìm mãi mà kh biết nên nói gì tiếp.
Tào Dũng liên tưởng đến lần trước, ngay cả Vương họ cũng lợi dụng sự thật thà của cô, lại một lần nữa bật cười.
cười, hai lúm đồng tiền trên khuôn mặt tuấn tú thật đẹp trai, Tạ Uyển Oánh cũng tò mò, tại một đàn đẹp trai như vậy lại làm bác sĩ.
Đẹp trai là một lợi thế bẩm sinh, nhưng làm bác sĩ ngoại khoa vừa mệt vừa khổ lại vừa bẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-181-khan-tay-dau.html.]
Nhận th ánh mắt của cô, Tào Dũng hỏi: " câu hỏi nào muốn hỏi kh?"
Tạ Uyển Oánh suy nghĩ một lát, quyết định hỏi cho rõ ràng để học hỏi từ tiền bối: "Sư , tại lại muốn làm bác sĩ?"
"Y học thú vị." Tào Dũng đáp, vừa trò chuyện vừa dùng nước ấm rửa đũa.
Câu trả lời này chút ngoài dự đoán của cô. Tạ Uyển Oánh nghĩ.
ra biểu cảm của cô, Tào Dũng nói: "? Em nghĩ nếu mọi muốn làm bác sĩ thì trước tiên nghĩ đến việc cứu ? Chỉ cứu thôi là chưa đủ." Phía sau chỉ thiếu ba chữ nữa: "tiểu sư ".
Đúng là tiểu sư . Mặc dù tiểu sư trước mặt này thể hiện xuất sắc trong các kỹ năng lâm sàng, gần bằng tài năng bộc lộ năm xưa của , nhưng rõ ràng, tuổi còn nhỏ hơn , kinh nghiệm sống chưa đủ phong phú, nên còn đơn thuần.
Hai bát mì bò nóng hổi được mang ra, phục vụ nói: "Ông chủ nói, thêm đầy thịt bò cho hai , và miễn phí."
"Nói với chủ là chúng kh khách sáo đâu." Tào Dũng gật đầu với phục vụ và nói.
Cảm nhận được ều gì đó, Tạ Uyển Oánh nhỏ giọng hỏi : "Sư , và chủ cửa hàng này quen biết nhau lắm à?"
"Ông chủ cửa hàng này trước đây là một sinh viên y khoa." Tào Dũng nói.
Ông chủ là sinh viên y khoa ? Tại lại mở quán ăn? câu chuyện gì chăng? Tạ Uyển Oánh kinh ngạc, vì đây là sự thật mà cô chưa bao giờ nghĩ tới.
"Ăn ." Tào Dũng đặt đôi đũa vào tay cô, thúc giục.
Tạ Uyển Oánh bát mì bò, nhớ ra một chuyện quan trọng, nói: "Sư , cái khăn tay cho em mượn..."
À, cuối cùng em cũng nhớ ra chuyện này à? Tào Dũng cười mỉm, chờ cô nói tiếp xem chuyện là thế nào.
"Em đã dùng nước sát khuẩn để giặt ." Tạ Uyển Oánh sau đó nghĩ, sư kh đến đòi, lẽ là vì thói quen sạch sẽ. Hầu hết các bác sĩ đều thói quen sạch sẽ, nên ghét khăn tay bị khác dùng.
Tào Dũng nghe cô nói đã dùng nước sát khuẩn để giặt khăn tay của , một ngụm nước mì suýt sặc lên cổ họng.
"Sư , nước sát khuẩn mùi kh dễ chịu kh, sau đó em đã phơi khô khăn tay dưới ánh nắng mặt trời..." Tạ Uyển Oánh lo lắng giải thích, vừa nói vừa l khăn gi giúp .
Chưa có bình luận nào cho chương này.