Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1827:
Tạ Uyển Oánh lập tức nắm l cơ hội, cầm ện thoại di động, kh nghĩ nhiều nhận ện thoại nói.
“Alo, ai vậy?” Quay sang chỗ khác, giả vờ nhiệt tình trò chuyện với đối phương, trước tiên tránh ánh mắt thầy Đàm đã.
“Oánh Oánh?”
đối diện nhận được giọng ệu kh bình thường như vậy của cô thì giật .
Là Tào sư . Tạ Uyển Oánh trong lòng càng thêm hoảng hốt, kh biết cuộc ện thoại này đến là tốt hay xấu.
“Oánh Oánh.” Xác định là cô nhận ện thoại, Tào Dũng nói: “ vừa về mới th tin n thầy Nhậm của em gửi tới, thầy việc ra ngoài.”
“Vâng, thầy Nhậm ra ngoài, cùng bạn học trong lớp em.” Tạ Uyển Oánh nói, mới biết Tào sư hai ngày nay c tác.
Trở về nghe nói cô gây ra chuyện lớn ở Bắc Đô 3, Tào Dũng chắc c là muốn gọi ện thoại hỏi thăm cô, hỏi cô ổn kh.
“Em chuyện gì ?” Tào Dũng nói, ý định ban đầu là muốn hỏi cô chuyện xảy ra trước đó.
“Kh kh , Tào sư .” Tạ Uyển Oánh nói.
Hai đầu ện thoại im lặng. Tạ Uyển Oánh che miệng nghĩ, Toi , lạy ở bụi này.
Chỉ thể nói đối mặt với một đám thầy cô sư học bá nói dối thật sự quá khó khăn. Tạ Uyển Oánh trong lòng thở dài liên tục.
Tào Dũng cầm ện thoại kh biết nên cười hay nên khóc, câu kh này của cô, làm tim treo lên. Chỉ chuyện mới vội vàng nói kh kh như vậy.
“Là ện thoại của Tào Dũng ?”
Sau lưng truyền đến giọng của thầy Đàm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đưa ện thoại của cho .”
Quay lại, Tạ Uyển Oánh hai tay đưa ện thoại cho thầy Đàm. Đành mong đợi tốt nhất Tào sư giúp cô nói đỡ vài câu.
Nhận được ánh mắt này của học sinh, Đàm Khắc Lâm giật , nghĩ học sinh này lại cảm th Tào Dũng sẽ giúp cô nói tốt. Bệnh viện ai cũng biết Tào Dũng là ít khi cố ý nói tốt cho khác nhất. Tào Dũng nổi tiếng thẳng t.
L ện thoại di động qua, Đàm Khắc Lâm sang một bên nói chuyện ện thoại với Tào Dũng.
Thầy Đàm kh cho cô biết muốn nói gì với Tào sư , Tạ Uyển Oánh đứng tại chỗ chờ đợi.
Một lát sau, Đàm Khắc Lâm quay lại, hỏi Thôi Thiệu Phong: “Chỗ nào thể ngồi?”
Đây là đợi đến.
Thôi Thiệu Phong dẫn hai họ đến quán cà phê mà buổi chiều Tạ Uyển Oánh đã đến.
M ngồi ở đó. Lưu Lạp sớm đã l cớ c việc bận rộn tránh , kẻ ngốc cũng thể ra, tâm trạng họ cô kh vui, tùy thời thể nổi giận lớn.
Khoảng nửa giờ sau, Tào Dũng vội vàng xuất hiện ở cửa quán cà phê.
Kh che ô, xuống xe chạy một mạch đến, b tuyết dính trên tóc. Tào Dũng đưa tay phủi tuyết trên và trên tóc, mới vào trong nhà. Từ xa, th cô ngồi đối diện Đàm Khắc Lâm kh động đậy, Tào Dũng nhíu mày, nhớ lại lời Đàm Khắc Lâm nói với trong ện thoại nghĩ, Chuyện tối nay khá nghiêm trọng.
Sự nghiêm trọng này kh chỉ sự lên án và dây dưa vô lý của nhà bệnh nhân đối với cô, mà là chỉ mức độ che giấu sự việc của cô trước nay chưa từng .
“Oánh Oánh.” Đi đến bên bàn m họ ngồi, dừng lại bên cạnh cô, tay Tào Dũng đặt lên vai cô.
Tào sư đến . Tạ Uyển Oánh trong lòng đập thình thịch hai tiếng. lẽ là nhớ lại lời Tào sư từng nói với cô ở phòng cấp cứu Tuyên Ngũ lúc trước. Thái độ của Tào sư trong chuyện này kh khác gì thầy Đàm.
“Để xem giúp em được kh?” Tào Dũng cúi , đối diện với khuôn mặt cúi gằm của cô, nhỏ nhẹ dịu dàng nói.
Tào sư thay đổi chiến lược đối với cô. Tiếp xúc với cô càng nhiều, càng biết con cô ăn mềm kh ăn cứng. Giọng nói của lúc này giống như đang dỗ một đứa trẻ, dỗ cô hạ cổ áo xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.