Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1900:
Đừng nghĩ rằng bệnh nhân còn trẻ, chức năng cơ thể mạnh hơn già thì sẽ kh biến chứng. Đây là một quan niệm sai lầm phổ biến. Nếu vậy, sẽ kh chuyện trên lâm sàng, cả bác sĩ và y tá đều hướng dẫn và dặn dò bệnh nhân gãy xương sau phẫu thuật về những ều cần lưu ý, bất kể tuổi tác.
Bầu kh khí sôi nổi, các sinh viên y khoa trẻ tuổi nhiệt tình thảo luận, khiến y học đến gần hơn với sự thật, khiến mọi như th con đường tươi sáng của y học nhân loại trong tương lai. Nhậm Sùng Đạt cảm th nhiệt huyết trong sôi sục theo các học trò, đây lẽ là kết quả ý nghĩa nhất của việc ta làm phụ đạo viên, suýt nữa khiến ta cảm động rơi nước mắt. M năm vất vả đồng hành cuối cùng cũng đã nở hoa kết trái.
“Đợi chụp CT sọ não xong hãy nói.” Tào Dũng nói, coi như đồng ý với cuộc thảo luận vừa của mọi .
thở phào nhẹ nhõm nhất khi nghe th câu nói này chắc là Cảnh Vĩnh Triết, vì ều đó nghĩa là các bác sĩ lâm sàng đã loại trừ khả năng bệnh nhân bị di căn ung thư.
“Yên tâm , Tiểu Triết.” Các bạn học vây qu, vỗ vai an ủi Cảnh Vĩnh Triết, thậm chí còn l Tạ Uyển Oánh ra làm ví dụ: “ xem, Oánh Oánh cũng kh lo lắng, cứ bình tĩnh. Giáo sư nói tình hình nghiêm trọng, nhưng cô kh cho rằng tình trạng của bệnh nhân kh thể cứu chữa được.”
Đây đúng là đặc ểm của Tạ Uyển Oánh, luôn lạc quan về việc chữa bệnh cho bệnh nhân. Chẳng trách bệnh nhân nào cũng thích bác sĩ Tạ như vậy.
“Ừ, ừ.” Cảnh Vĩnh Triết nghẹn ngào. học hỏi Tạ Uyển Oánh, nói: “Ngày mai em quay lại Bắc Đô 3 thực tập.”
Bệnh của em trai kh thể khỏi nh như vậy, kh thể trì hoãn việc học, đây cũng là vì tương lai của em trai .
“Ai sẽ chăm sóc em trai khi nằm viện?” Các bạn học lo lắng cho .
“Mẹ em hôm nay sẽ đến bệnh viện.” Cảnh Vĩnh Triết nói.
Lần này đến là mẹ ruột của hai em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-1900.html.]
đã nghĩ th suốt, chuyện của bố và mẹ kế, như các giáo sư đã nói, tự đối mặt.
Mọi lại đến phòng bệnh, th Thường Gia Vĩ đã xử lý xong cho bệnh nhân, cuối cùng cũng tiêm thuốc giảm đau. Mọi nghe th ta nói với bác sĩ Quách: “Làm xét nghiệm nh lên, kh loại trừ khả năng vẫn còn đau nhiều, phẫu thuật cấp cứu."
“Vâng.” Bác sĩ Quách nghe theo chỉ thị, sắp xếp nhân lực đưa bệnh nhân làm các xét nghiệm khác. Nếu kh làm xong tất cả các xét nghiệm, cho dù muốn phẫu thuật, khoa Gây mê cũng sẽ kh đồng ý.
Đến cửa gặp Tào Dũng, Thường Gia Vĩ giành nói trước: “Sáng nay mời.”
“ biết. Cần đưa tiền cho kh?”
“Tào Dũng, đừng đùa kiểu này.”
Những xung qu nếu kh biết chuyện gì đang xảy ra, chắc sẽ nghĩ hai đàn này đang nói chuyện ngoài hành tinh, vì họ hoàn toàn kh hiểu ý nghĩa của cuộc đối thoại này.
“Sau khi kết quả CT sọ não, sẽ gọi đến.” Thường Gia Vĩ liếc mắt ta: “ kh gọi , đến đây làm gì?”
“ đến thăm sư đệ của .” Tào Dũng vẫn bình tĩnh như mọi khi.
Việc quan tâm và thăm hỏi bệnh nhân là một trong những nhiệm vụ của một bác sĩ tốt.
Vấn đề là bác sĩ bình thường sẽ kh thời gian rảnh rỗi mà đến an ủi nhà bệnh nhân, khi chưa kết quả thì việc thăm hỏi nhà cũng kh ý nghĩa gì. Kh loại trừ khả năng Tào Dũng cố tình làm vậy để cho cô th, thể hiện tốt bụng. Nghĩ vậy, Thường Gia Vĩ hừ lạnh trong lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.