Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1922:
Chẳng lẽ Đỗ Hải Uy ngu ngốc ? thể cho phép sinh viên y khoa đang thực tập ở khoa mổ ở khoa khác?
“Thầy nợ một ân tình.” Thường Gia Vĩ nói chắc c.
Ngay cả Phó Hân Hằng cũng tỏ vẻ bất mãn, liếc ta: “Khi nào thì thầy nợ ân tình?” Trong mắt ngoài sự nghi ngờ còn sự chất vấn bạn học cũ nghĩ, Trước đây luôn miệng nói giúp kéo đến Ngoại Tim mạch, bây giờ lại muốn kéo đến khoa Chỉnh hình của ?
Thường Gia Vĩ tạm thời mặc kệ bạn bè, lập tức gọi ện cho Đỗ Hải Uy: “A lô, thầy Đỗ, lần trước đã nói với thầy mà? Quan hệ của chúng ta bây giờ tốt.”
Tên c tử bột này lại còn biết nịnh nọt. Những nghe lén đều ngạc nhiên.
“Ừ.” Đỗ Hải Uy ở đầu dây bên kia bình tĩnh đáp lại, dường như đã đoán được ta muốn nói gì: “Cần giúp gì ?”
“Là thế này, thầy Đỗ, thầy biết đ, em trai của Tạ Uyển Oánh sẽ phẫu thuật chỉnh hình vào ngày kia. muốn cho Tạ Uyển Oánh cùng Cảnh Vĩnh Triết đến phòng mổ tham quan. Trước đó, Tạ Uyển Oánh là đầu tiên phát hiện ra vấn đề của bệnh nhân này, cô ở đó, bạn học của cô sẽ yên tâm hơn.” Thường Gia Vĩ nói.
Hoàng Chí Lỗi nghe vậy liền quay , nghĩ bụng ta bản lĩnh thì cứ nói thẳng ra, kh cần viện cớ.
Thường Gia Vĩ bình tĩnh, lý do ta tự nghĩ ra hợp lý, kh là viện cớ gượng ép.
“Được. sẽ sắp xếp cho hai họ.” Đỗ Hải Uy nói: “Tính mạng của thân được đặt lên hàng đầu.”
“Thầy Đỗ, thầy thật sự hiểu chuyện.” Thường Gia Vĩ nói đầy biết ơn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Bác sĩ Thường, kh cần khách sáo với . muốn cảm ơn vì chuyện lần trước.”
“Kh cần cảm ơn.” Thường Gia Vĩ nói một cách thờ ơ, quay lại th ánh mắt nghi ngờ của mọi liền nói thẳng ra sự việc: “Ông nội của thầy Đỗ bị đau lưng, nhà họ đưa cụ đến Quốc Hiệp kiểm tra xong tìm xem.”
“Tại lại tìm ? Thầy Đỗ là ở Bắc Đô 3, tìm ở Bắc Đô 3 chẳng tiện hơn ?” Hoàng Chí Lỗi nghi ngờ.
Hôm nay vị hùng Hoàng này hỏi ta nhiều câu hỏi vòng vo thật, Thường Gia Vĩ tỏ vẻ bất mãn: “Hoàng Chí Lỗi, kh biết , nhà thầy Đỗ ở bên này, bảo họ ngày nào cũng đưa bệnh nhân đến Bắc Đô 3 khám bệnh à?”
Xem ra là Đỗ Hải Uy đã biết chuyện từ các bác sĩ khoa Ngoại Cột sống của Bắc Đô 3 nên mới đến Quốc Hiệp tìm Thường Gia Vĩ.
“Ông nội của thầy Đỗ kh bị liệt ?”
“Xuất huyết não dẫn đến liệt nửa , chỉ là tay chân bên trái yếu , liên quan gì đến lưng. Lưng của cụ vốn dĩ kh vấn đề gì.” Sau khi bác bỏ lời của đối phương, Thường Gia Vĩ quay sang nói với Tạ Uyển Oánh đang ngồi đối diện: “Oánh Oánh, em nhất định đến đó, đã sắp xếp ổn thỏa .”
Tạ Uyển Oánh hơi do dự: “Thường thầy, thầy thật sự muốn em phụ mổ ?”
“Đúng vậy. biết em chưa từng đến khoa Chỉnh hình, kh đâu, ở đây, sẽ che chở cho em.”
Những khác tên c tử bột này giả vờ ra vẻ ta đây, đều nheo mắt lại.
thầy cô ở đó thì kh sợ. Tạ Uyển Oánh thầm nghĩ, chủ yếu là nhà bệnh nhân lẽ sẽ lo lắng khi th cô, một tay mơ, lên bàn mổ.
Cảnh Vĩnh Triết bày tỏ thái độ: “ tin tưởng em.” Đối với thực lực của cô, đã chứng kiến tận mắt nên yên tâm. Giống như lần trước hai đến khoa Sản, đều là tay mơ chưa kinh nghiệm, Tạ Uyển Oánh thể nh chóng sơ cứu bệnh nhân và đỡ đẻ trên xe cứu thương mà kh sự hướng dẫn của thầy cô, rõ ràng là năng khiếu bẩm sinh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.