Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1966:
“ đến Quốc Trắc xem bệnh nhân.” Vì việc nhà cần xử lý, Đỗ Hải Uy cử Tả Lương đến xem cô Mẫn.
“Vâng, thầy Đỗ.” Tả Lương đáp. Bệnh nhân này chút đặc biệt, đột nhiên xuất hiện sự cố ngoài ý muốn ở bệnh viện của họ, cần xử lý tốt hậu quả, bác sĩ kh thể thờ ơ dẫn đến khiếu nại của bệnh nhân và nhà. Mọi đều muốn biết tình huống lúc đó bệnh nhân đột nhiên phát bệnh như thế nào.
Ra khỏi văn phòng, Tạ Uyển Oánh theo sau Tả Lương, nói: “Thầy, em muốn cùng thầy xem bệnh nhân, được kh ạ?”
“Được chứ.” Tả Lương nói, nhớ rằng cô quan hệ khá tốt với bệnh nhân này, cô đến an ủi bệnh nhân chắc sẽ tốt hơn.
Được thầy đồng ý, tan làm, Tạ Uyển Oánh đến phòng thay đồ thay quần áo xuống lầu đợi xe của thầy. Đến cửa khu bệnh, một vội vã tới suýt va vào cô.
“Này, cô kiểu gì vậy, kh th à?” Giọng nói đối diện cất lên trách móc cô trước.
Tạ Uyển Oánh chỉ nghe th giọng nói quen thuộc, liền sang đối diện.
Cùng lúc đó, Thẩm Hi Phỉ ngẩng đầu lên, th cô thì giật , che miệng lắp bắp: “ cô lại ở đây?”
“ ở đây thực tập.”
Thẩm Hi Phỉ lại quần áo thường phục trên cô, cảnh giác hỏi: “Cô tan làm à?”
“.”
Thẩm Hi Phỉ tránh đường cho cô, như muốn cô nh chóng rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-1966.html.]
Tạ Uyển Oánh đang vội, liền lướt qua cô ta.
bóng cô khuất dần, Thẩm Hi Phỉ vội vàng chạy vào khu bệnh, đến quầy y tá hỏi: “Cho hỏi bác sĩ Hồ ở đây kh?”
“Hình như kh th.” Y tá qu khu bệnh kh th bóng dáng bác sĩ Hồ, liền nói với cô ta: “Cô hỏi bác sĩ Tô xem. Cô cùng tổ với bác sĩ Hồ, lẽ biết bác sĩ Hồ ở đâu.”
Theo hướng dẫn của y tá, Thẩm Hi Phỉ tìm bác sĩ Tô, vừa đến gần đã nghe th bác sĩ Tô đang than thở với khác về c việc nặng nhọc của .
“Bận muốn chết, bận đến mức muốn liệt giường. Kh biết khi nào tổ chúng mới thêm .” Bác sĩ Tô mệt mỏi rã rời, giọng nói yếu ớt.
“Tổ các cô thiếu lắm à?” Bác sĩ đang nói chuyện với cô hỏi.
“Từ trước đến nay vẫn thiếu một hai so với các tổ khác. Bác sĩ Hồ nghiêm khắc, bình thường kh thích đến tổ của cô .” Lời này của bác sĩ Tô dường như kh giống với ấn tượng của những khác về bác sĩ Hồ.
Ban đầu cứ tưởng bác sĩ Hồ nói chuyện với bệnh nhân kh được tốt lắm, sẽ là kiểu bác sĩ làm việc lơ là. Kh nghiêm khắc với bản thân nên mới khắt khe với bệnh nhân, đây là ấn tượng sai lầm của c chúng về bác sĩ.
Thực tế, thái độ của bác sĩ đối với bệnh nhân kh liên quan đến trình độ chuyên môn của bác sĩ.
bác sĩ thái độ thờ ơ với bệnh nhân nhưng trình độ chuyên môn lại đáng nể. Ngược lại, bác sĩ vẻ ôn hòa chu đáo với bệnh nhân nhưng lại kh chữa khỏi bệnh. Điều mà bệnh nhân phiền não nhất đơn giản là muốn tìm một bác sĩ vừa giỏi vừa thái độ tốt.
Chỉ thể nói trên đời kh nhiều chuyện hoàn hảo như vậy.
Một số chuyên gia y tế thái độ như vậy với bệnh nhân là dựa trên sự hiểu biết riêng của họ về y học. Bệnh nhân kh hiểu ều này, chỉ thể cho rằng bác sĩ ác cảm gì đó với bệnh nhân.
Như đã nói, bác sĩ thường chỉ tình cảm cá nhân với bạn bè, thân, chứ kh nhiều vướng mắc lợi ích với bệnh nhân. Bác sĩ chữa bệnh cho bệnh nhân là chống lại bệnh tật, kh liên quan gì đến bản thân bệnh nhân, bệnh nhân kh cần suy diễn lung tung về vấn đề này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.