Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1972:
Tạ Uyển Oánh chỉ th bộ đồ bên trong của Thân sư là bộ đồ mổ, biết Thân sư vừa từ phòng mổ chạy đến, nói: “Sư mệt lắm kh ạ?”
“Em đã đến phòng can thiệp của bệnh viện chúng , biết lượng phẫu thuật ở đây lớn như thế nào mà.” Thân Hữu Hoán đứng cạnh cô nháy mắt: “Nhớ chỗ này kh?”
Trước mặt Tào Dũng, ta kh dám quá lộ liễu, chỉ thể tr thủ lúc Tào Dũng đang khám cho bệnh nhân mà hỏi nhỏ một câu.
Tạ Uyển Oánh gật đầu, Thân sư đã cứu họ cô, cô chắc c nhớ và biết ơn.
Tiểu sư ểm này là đáng yêu nhất, ăn nói ngọt ngào tự nhiên, kh khiến ta ngại ngùng. Thân Hữu Hoán cười toe toét, quay sang hỏi bác sĩ Tề đang đứng bên cạnh: “Bệnh nhân tỉnh lại , hỏi rõ nguyên nhân cô ngất xỉu chưa?”
Mọi đều tò mò về vấn đề này.
Bác sĩ Tề đáp: “Đã hỏi cô , hình như cô kh nói rõ được.”
Bác sĩ ều trị nghi ngờ bệnh nhân bị mất trí nhớ một phần, cần mời bác sĩ khoa thần kinh đến kiểm tra.
Bác sĩ lo lắng cô bị bệnh nặng. Trước đó cô Mẫn sợ liên quan đến Tôn Dung Phương nên kh dám nói thật với bác sĩ. Bây giờ gọi ện cho cục trưởng Trương xác định hai việc kh liên quan rõ ràng, cô Mẫn mới nói thật với các bác sĩ.
Cả đám bác sĩ nghe cô kể lại, nét mặt đều khó hiểu giống như Tạ Uyển Oánh.
“Bác sĩ Hồ này là vậy?” Cô Mẫn hỏi các bác sĩ.
Bác sĩ Tề và Thân Hữu Hoán nhau.
Tào Dũng im lặng, vẻ mặt nghiêm túc.
Các thầy và sư chắc c dễ dàng đoán ra bác sĩ Hồ bị bệnh gì hơn cô. Tạ Uyển Oánh nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-1972.html.]
Kh thể trả lời trực tiếp câu hỏi của bệnh nhân, cả đám bác sĩ ra khỏi phòng bệnh thảo luận.
Tạ Uyển Oánh theo phía sau, lặng lẽ nghe các tiền bối thảo luận cách xử lý bác sĩ Hồ.
“Tình huống này nên th báo cho Bắc Đô 3 kh?” Bác sĩ Tề do dự nói: “Bác sĩ Hồ chắc là kh nói vấn đề của cho đồng nghiệp biết. kh nghe bác sĩ Tả nhắc đến chuyện này.”
Một bác sĩ bị bệnh về mắt, đặc biệt là bác sĩ phẫu thuật, là vấn đề nghiêm trọng.
“Cô ...” Thân Hữu Hoán nhíu mày, vẻ mặt ngạc nhiên.
Kh ai ngờ kết quả lại như vậy. Trước đó, mọi đều cảm th kỳ lạ, nghi ngờ bác sĩ Hồ đã làm ều gì sai trái với bệnh nhân. Cuối cùng sự thật chứng minh trên đời kh nhiều xấu như vậy, là bác sĩ Hồ bị bệnh.
Là bác sĩ, là đồng nghiệp, nếu đặt vào vị trí của cô , động cơ che giấu bệnh tật của bác sĩ Hồ chắc c là vì kh muốn bị mất vị trí c tác.
Là một bác sĩ phẫu thuật, đột nhiên bu d.a.o mổ, tâm lý khó ều chỉnh. Bác sĩ phẫu thuật yêu nghề từ tận đáy lòng, kh cầm d.a.o mổ thì kh gọi là bác sĩ phẫu thuật.
Những lời th cảm với bác sĩ Hồ này, cả Thân Hữu Hoán và bác sĩ Tề đều kh dám nói ra. Nguyên nhân là một khác ở đây... Tào Dũng.
Bác sĩ Tề liếc Thân Hữu Hoán nghĩ, Tào sư đệ của sẽ nghĩ thế nào?
Tào sư đệ là nổi tiếng thẳng t ở Quốc Hiệp, giống như d.a.o mổ, dám trực tiếp vạch trần bệnh tật. Thân Hữu Hoán trả lời bác sĩ Tề bằng ánh mắt thờ ơ nghĩ, Cần hỏi ?
Tào Dũng nghiêm túc nói: “Đương nhiên th báo cho Bắc Đô 3.”
M nghe th câu trả lời của nghĩ, Quả nhiên như vậy.
Tào Dũng nói theo nguyên tắc là đúng. lẽ bác sĩ Hồ sẽ kh mổ cho bệnh nhân khi mắt kh th, nhưng nguy cơ tiềm ẩn trong nghề y là thật, cần ngăn chặn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.