Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1976:
Cô chưa từng nói với ai, là khám ở bệnh viện mắt tư nhân, theo lý mà nói, kh ai ở bệnh viện biết chuyện này. Sáng nay, khi phòng chủ nhiệm gọi cô lên nói chuyện, cứ tưởng cô bị lão thị, đυ.c thủy tinh thể hoặc tăng nhãn áp, cô trả lời lấp lửng, cũng kh nói rõ bị bệnh gì, dù cũng bị đình chỉ c tác , nói bệnh gì cũng như nhau.
Trong tình huống như vậy, làm Tạ Uyển Oánh biết được chẩn đoán chính xác của cô .
Chỉ thể nói, Tạ Uyển Oánh giống như Tống Học Lâm ở Bắc Đô, nhãn lực y học phi thường, dường như thấu bệnh tật của khác kh chút khó khăn.
Kh, nếu kh m mối và th tin mà cô Mẫn cung cấp, Tạ Uyển Oánh chưa chắc đã đoán ra được. Dù bác sĩ Hồ cũng là một chuyên gia, nếu muốn che giấu khác thì kh khó.
“Thực ra.” Tạ Uyển Oánh nói thật: “hôm đó thể bác sĩ Hồ đột nhiên bị tái phát bệnh, hoàn toàn kh th gì, nên em mới nghi ngờ là chẩn đoán này. Vì tình trạng th bình thường, kh cần đeo kính, mắt kh đỏ cũng kh sưng, mà thị lực lại đột ngột giảm nghiêm trọng, chỉ tắc động mạch võng mạc trung tâm mới giải thích được.”
Hóa ra Tạ Uyển Oánh đã biết được m mối quan trọng từ bệnh nhân bị ngất xỉu, đồng thời suy luận logic y học gần như hoàn hảo, kiến thức y học toàn diện và vững chắc. Bác sĩ Hồ suy nghĩ một lát hỏi: “Tình hình bệnh nhân bây giờ thế nào ?”
“Dạ, bác sĩ Hồ. Bệnh nhân đã tỉnh, kh vấn đề gì, chức năng tim cũng ổn định.” Tạ Uyển Oánh nói.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Hi Phỉ nấp sau cột đèn nghe lén, mặt mày nhăn nhó nghĩ, Lời này của bác sĩ Hồ chẳng là ý nói Tạ Uyển Oánh nói đúng . Mà bệnh tắc động mạch võng mạc trung tâm mà Tạ Uyển Oánh nói là gì? cô ta kh nhớ ra. Đúng , cô ta học chuyên ngành sản phụ khoa chứ kh nhãn khoa, kh thể nào am hiểu mọi kiến thức y khoa như Tạ Uyển Oánh.
Hy vọng bệnh của bác sĩ Hồ kh nghiêm trọng, thể nh chóng khỏi bệnh, để cô ta thể tiếp tục dựa vào bác sĩ Hồ để thành c bước vào nghề. Thẩm Hi Phỉ cầu nguyện trong lòng.
“Cô kh là tốt .” Bác sĩ Hồ nói, thể th cô vẫn luôn c cánh trong lòng chuyện của cô Mẫn.
“Em đã nói với cô , cô Mẫn thể hiểu, hiểu cho bác sĩ Hồ lúc đó bất lực. Bởi vì bệnh của bác sĩ Hồ, thực ra còn nghiêm trọng hơn cô , hầu như kh chữa được.”
Cái gì! Thẩm Hi Phỉ nắm chặt cột đèn, trừng mắt về phía bóng dáng của Tạ Uyển Oánh nghĩ, Đã bảo cô đừng nguyền rủa chỗ dựa tương lai của . Bác sĩ Hồ là giáo sư bệnh viện tuyến 3, quen biết nhiều chuyên gia nhãn khoa hàng đầu, làm lại kh tìm được d y chữa bệnh cho .
Bác sĩ Hồ hít một hơi lạnh, cổ họng nghẹn lại, chắc là bị câu nói cuối cùng của Tạ Uyển Oánh chạm vào ểm yếu ớt nhất trong lòng.
Là giáo sư hàng đầu thì đã . “Y giả bất tự y”. Hơn nữa, là bác sĩ, ai cũng biết phương pháp ều trị của con chỉ đến thế mà thôi. những bệnh, bác sĩ biết rõ nguyên nhân nhưng kh chữa được. Đó là giới hạn của y học nhân loại. Vì vậy, cô kh muốn nói tên bệnh, chỉ muốn giữ chút lòng tự trọng đáng thương, kh muốn nói ra để bị khác thương hại.
Tắc động mạch võng mạc trung tâm được gọi là “nhồi m.á.u cơ tim” của nhãn khoa, cơ chế phát bệnh tương tự như nhồi m.á.u cơ tim, là mạch m.á.u cung cấp m.á.u cho động mạch võng mạc bị huyết khối tắc nghẽn, gây gián đoạn lưu lượng máu, tế bào võng mạc bị hoại tử hàng loạt, cuối cùng dẫn đến mù lòa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.