Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1981:
Kh dụng cụ cấp cứu tại hiện trường, bác sĩ khó thể tiếp tục cứu chữa, cần đưa đến bệnh viện gần nhất.
Kh đợi được xe cứu thương, thể dùng xe khác để vận chuyển bệnh nhân, cố gắng bằng mọi cách.
Bác sĩ Hồ nh chóng ra lệnh cho cảnh sát và những khác: “Làm ơn giúp đỡ đưa bệnh nhân lên xe cảnh sát, đưa bệnh nhân đến bệnh viện.”
M cẩn thận nâng thai phụ lên ghế sau xe cảnh sát. Tạ Uyển Oánh ở bên cạnh bệnh nhân. Bác sĩ Hồ ngồi ở ghế phụ. Cảnh sát lái xe.
Một chiếc taxi tốt bụng cho chồng của bệnh nhân nhờ. Thẩm Hi Phỉ nghĩ kh thể ở lại nơi hoang vắng này một , quá nguy hiểm, liền lên xe taxi cùng, nói với chồng bệnh nhân: “ cũng là bác sĩ, muốn đến giúp đỡ.”
Xe cảnh sát bật đèn, hú còi inh ỏi. Chiếc taxi theo phía sau. Nhưng đoạn đường này vắng vẻ, gần hai mươi phút mới tìm th một bệnh viện, là một trạm y tế tuyến một, chỉ vài chục giường bệnh, trang thiết bị kh đầy đủ.
Bệnh viện nhỏ nhận được th báo bệnh nhân đến.
Bác sĩ trực chạy ra cửa, th bệnh nhân nguy kịch như vậy liền kêu lên: “Đưa đến đây làm gì? Mau đưa đến bệnh viện lớn .”
“Kh kịp nữa . Chỉ thể đưa bệnh nhân vào phòng cấp cứu của các trước.” Bác sĩ Hồ nhảy xuống xe, kh rõ nên chỉ thể nói chuyện theo hướng phát ra âm th.
“Trạm y tế chúng chỉ bác sĩ nội khoa. Bác sĩ phẫu thuật thì, ngay cả mổ ruột thừa cũng kh làm được, chỉ thể xử lý những vết thương nhỏ.” Bác sĩ trực nói rõ khó khăn của .
“Bác sĩ khoa sản đâu?” Bác sĩ Hồ hỏi lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-1981.html.]
“Bác sĩ sản khoa của bệnh viện chúng ? Họ kh đỡ đẻ, chỉ khám thai, bảo thai phụ đến Viện Sức khỏe Bà mẹ và Trẻ em để sinh.”
Quy định của nhà nước là các bệnh viện các cấp bốn khoa cơ bản là nội, ngoại, sản, nhi, nhưng bệnh viện nhỏ kh kinh phí nên kh giữ được nhân tài, bác sĩ ở lại thì trình độ chuyên môn kh đạt tiêu chuẩn, kh xử lý được các trường hợp bệnh nặng.
Dù vậy, bác sĩ Hồ và Tạ Uyển Oánh đều biết, bệnh nhân này kh thể chờ đến bệnh viện tiếp theo. bị thương dấu hiệu ngừng thở trên đường , Tạ Uyển Oánh đã hô hấp nhân tạo cho bệnh nhân trên xe.
Bác sĩ Hồ bất chấp tất cả, chỉ huy mọi đưa bệnh nhân vào phòng cấp cứu.
“Này, các kh hiểu lời nói vậy!” Bác sĩ trực th kh ngăn được họ, liền giậm chân, nếu bệnh nhân c.h.ế.t ở đây thì .
Bệnh viện nào cũng sợ bệnh nhân c.h.ế.t ở bệnh viện, mỗi khi bệnh nhân tử vong, bệnh viện báo cáo lên cấp trên, chưa kể đến nguy cơ bị nhà làm ầm ĩ.
Bác sĩ Hồ đẩy mạnh c đường phía trước, quát: “ chuyện gì chịu trách nhiệm!”
Phong thái thật bá đạo, chẳng trách ta gọi cô là “Hồ Nháo”.
Bác sĩ trực của bệnh viện nhỏ bị quát choáng váng, nào biết đối phương biệt d gì. Một lát sau, khi biết đối phương là giáo sư của Bắc Đô 3, bác sĩ trực nghĩ nghĩ, chuyện gì thì các bác sĩ bệnh viện lớn chịu trách nhiệm, vậy thì phối hợp thôi.
Bệnh nhân được đưa lên giường cấp cứu, theo quy trình cấp cứu, các thiết bị theo dõi như ện tâm đồ, huyết áp, nhịp thở được kết nối, tất cả các chỉ số đều cho th tình trạng nguy kịch của bệnh nhân.
Các bác sĩ và y tá của trạm y tế th các chỉ số sinh tồn của bệnh nhân thì mặt mày ủ rũ, nghĩ thầm c.h.ế.t chắc . Kh biết vị giáo sư bệnh viện tuyến 3 này định cứu chữa như thế nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.