Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 1996:
Cách nói chuyện của cô dễ bị khác hiểu lầm. Nhưng, mỗi một tính cách, một phong cách, một quan ểm, bác sĩ Hồ lập trường riêng của , kh sợ bị khác đồn thổi.
ta cho rằng cô bênh vực bác sĩ Chu.
Điều cô nhấn mạnh trong cuộc họp là bệnh viện kh thể áp dụng hình phạt riêng, bác sĩ Chu vấn đề thì báo cáo lên, xử lý theo pháp luật. Tức là, bệnh viện cho rằng sa thải bác sĩ Chu là xong chuyện, bác sĩ Hồ lại kh cho rằng vậy, kết quả kh biết lại lan truyền thành cô che chở bác sĩ Chu.
Tin đồn này chứng tỏ ều gì, chứng tỏ mọi cho rằng pháp luật kh thể trừng phạt được hành vi của bác sĩ Chu. Bác sĩ Chu ra tòa thay đổi lời khai là chuyện quá dễ dàng. Vì vậy, bác sĩ Hồ chỉ đang mỉa mai, việc bệnh viện sa thải bác sĩ Chu là dễ dàng, nhưng thể răn đe được khác hay kh lại là chuyện khác. Kh chỉ bác sĩ Chu nhận phong bì ở khoa gây mê. Bệnh viện nên làm là làm thế nào để các bác sĩ khoa gây mê cảm th được tôn trọng và nâng cao mức lương, nên cô mới nói trong cuộc họp là làm bác sĩ kh dễ dàng. Cuối cùng, tin đồn lại biến thành cô cầu xin cho bác sĩ Chu.
Còn việc mọi cho rằng viện trưởng Tiêu kh dám động đến cô vì quan hệ của bố cô . Đây là chuyện nực cười hơn. Bố cô đã mất nhiều năm, khi còn sống cũng chưa bao giờ cho cô bất kỳ đặc quyền nào. Viện trưởng Tiêu muốn động đến cô lúc nào cũng được.
Muốn chứng minh bản thân kh dựa vào lời nói mà là hành động. Bác sĩ Hồ làm việc ở Bắc Đô 3 m chục năm, chữa khỏi bệnh cho nhiều , kh rảnh quan tâm đến những lời đồn đại sau lưng. Còn việc ấm ức, như cô đã nói, làm bác sĩ luôn chịu ấm ức.
Tạ Uyển Oánh cũng thường xuyên bị ấm ức.
Nghe nói Tạ Uyển Oánh cũng vậy, Thẩm Hi Phỉ ngẩn nghĩ, Thật ?
lại kh thật? Các đối xử với Tạ Uyển Oánh như vậy chẳng là khiến cô ấm ức ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-1996.html.]
Tâm trạng Thẩm Hi Phỉ dần bình tĩnh lại.
Bác sĩ Hồ biết bênh vực , biết hậu bối này của kh được việc, nhưng đêm nay cũng coi như tạm được. Sinh viên y khoa, tất cả đều rèn luyện mới trưởng thành, kh thể quá khắt khe với trẻ tuổi. Cô nghiêm khắc với Tạ Uyển Oánh là vì bản thân Tạ Uyển Oánh đã khác với bạn bè cùng trang lứa, cần yêu cầu cao hơn. Còn trước mắt này thuộc loại bình thường, cần thời gian để trưởng thành. Bác sĩ Hồ nói với Thẩm Hi Phỉ: “Ngày mai mang sơ yếu lý lịch đến cho .”
Nghe vậy, Thẩm Hi Phỉ giật , kh thể tin được vận may của đã thay đổi, lắp bắp: “Vâng, vâng, bác sĩ Hồ...”
Cửa NICU mở ra.
La Cảnh Minh bước ra, thay mặt Nhϊếp Gia Mẫn nói chuyện với nhà bệnh nhân.
Bố đứa bé vội vàng chạy đến trước mặt bác sĩ, hỏi: “Bác sĩ, con ?”
“ nên khám chân trước, thể đến khoa chỉnh hình của bệnh viện chúng khám.” La Cảnh Minh nói rõ với nhà, chữa bệnh cho bất kỳ bệnh nhân nào cũng cần quá trình, nhà cần chuẩn bị tâm lý chiến đấu lâu dài cùng bác sĩ và bệnh nhân, trẻ sơ sinh cũng kh ngoại lệ.
Bố đứa bé chăm chú nghe bác sĩ nói, gật đầu.
La Cảnh Minh lại trấn an nhà bệnh nhân: “Việc ều trị cho bé từ nãy đến giờ đã chút hiệu quả. Tuy nhiên, chúng sẽ kh lơ là, m ngày tới là thời kỳ nguy hiểm, cũng là thời kỳ quan trọng, xem thể xoay chuyển tình hình của bé hay kh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.