Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 2141:
Lái xe đưa mẹ và em trai cô đến khách sạn ăn cơm, dựa vào cuộc ện thoại vừa , Tào Dũng thể tưởng tượng cảnh cô đang bận rộn trong phòng mổ, kh rảnh nghĩ đến chuyện khác.
Chỉ thể là thay cô, chăm sóc mẹ và em trai cô thật tốt.
Ngồi trong siêu xe của Tào, Tạ Hữu Thiên sờ soạng lớp da bọc đẹp mắt, kh dám nghịch ngợm.
Tôn Dung Phương định xe của con gái nuôi, nhưng th con gái nuôi và bạn trai muốn cùng xe, liền vội vàng đưa con trai cùng để kh làm bóng đèn.
Ngồi trên xe của Tào bác sĩ, trai đẹp trai này, Tôn Dung Phương th cũng được, ít nhất con trai bà ngoan ngoãn trước mặt đẹp trai.
Trên đường, Tào Dũng bật radio, mở nhạc cho mẹ cô nghe.
Nghe nhạc, Tôn Dung Phương cảnh quan thành phố nhấp nháy ánh đèn bên ngoài cửa sổ, liên tưởng đến hình ảnh con gái làm việc và học tập ở đây những năm qua. Con gái bà chỉ biết học hành, đôi khi sợ là kh theo kịp xu hướng của thành phố lớn.
“Tào bác sĩ.”
Nghe th mẹ cô hỏi chuyện, Tào Dũng lập tức đáp: “Bác gái, bác nói ạ.”
“Con gái bác thực tập ở bệnh viện của cháu, ngoài việc học ra, nó hơi ngốc nghếch trong các việc khác kh?” Tôn Dung Phương lo lắng hỏi. Bà hiểu rõ nhất tính cách vụng về trong giao tiếp xã hội của con gái . Chủ yếu là trai đẹp trai này, kh chỉ đẹp trai, mà còn tốt bụng, vừa hay bà thể hỏi thăm tình hình của con gái.
“Kh đâu ạ.” Tào Dũng khẳng định chắc c. Tiểu sư được mọi yêu quý, gần như kh ai trong bệnh viện ghét cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thật sự kh chứ? Tôn Dung Phương cảm th bất ngờ, liền chủ động thẳng t nói ra khuyết ểm của con gái: “Oánh Oánh nó kh giỏi ăn nói.”
Tiểu sư nói chuyện kh là kh biết nói, mà là th minh. Những kh thích cô nói chuyện, cơ bản là những kh th minh. Tào Dũng nhớ lại vẻ mặt nghiêm túc, cứng đầu của cô khi nói chuyện, mỉm cười nói: “Bác gái, biết nói chuyện hay kh kh là xem nói gì, mà là xem nói tấm lòng chân thành hay kh.”
Nghe trai đẹp trai này khen ngợi khuyết ểm của con gái , Tôn Dung Phương thầm nghĩ nghĩ, ở đây được dạy dỗ thật tốt.
con trai ngồi bên cạnh đột nhiên hỏi: “ trai, thích chị em kh?”
Tôn Dung Phương giật nảy , quay đầu con trai.
Tạ Hữu Thiên nắm l cổ tay áo của Tào, kh nhận ra vừa nói gì kh nên nói. Khi đôi mắt nhỏ của chạm ánh mắt của mẹ, hai mẹ con nhau chằm chằm.
“Con nói linh tinh gì đ.” Tôn Dung Phương vội vàng che miệng con trai. Trẻ con kh được nói lung tung, đặc biệt là những câu nói đùa kiểu này. Làm ta xấu hổ thì .
Bị mẹ bịt miệng, Tạ Hữu Thiên ngẩn ra, kh quên liếc Tào đang lái xe phía trước, đôi mắt nhỏ như muốn hỏi nghĩ, trai, em nói sai à?
Khuôn mặt đẹp trai của Tào phản chiếu trên kính c gió phía trước, đôi mắt đang cười, dường như đang ám chỉ ều gì đó.
dường như hiểu Tào muốn nói gì. Tạ Hữu Thiên nghĩ, liền kéo áo khoác của Tào, kh hề cảm th khoảng cách với ta.
Tôn Dung Phương thở dài, kh biết giải thích thế nào về việc con trai bà thân thiết với ta như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.