Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 2143:
“Mẹ nuôi, kh đâu ạ.” Ngô Lệ Toàn kh ngại, giải thích là bạn trai cô tự nguyện mua cho bé, kh cô yêu cầu, nói: “Chút tiền này, sẵn sàng chi.”
Chút tiền này? ta mua cho con trai bà đồ hiệu chứ kh hàng chợ. Tôn Dung Phương gọi con gái nuôi lại, dạy dỗ: “ muốn mua, thể mua cho em trai con, nhưng kh thể mua cho Hữu Thiên.”
“Mẹ nuôi, biết quan hệ giữa con và mẹ tốt.”
“Vẫn kh được. Bố mẹ con mà biết sẽ kh vui.” Tôn Dung Phương giải thích cho con gái nuôi, quan hệ tốt và tiền bạc kh liên quan gì đến nhau, kh thể làm những việc khiến bố mẹ buồn lòng.
Làm biết đúng mực.
M câu nói của Tôn Dung Phương như nh đóng cột, một số việc kh thể phá lệ, bà càng kh bao giờ để con trai lợi dụng khác.
Nghèo thì nghèo, nhưng sống ngay thẳng. Đây luôn là phương châm sống của Tôn Dung Phương, và bà cũng dạy con cái như vậy.
Nghe mẹ nói vậy, Tạ Hữu Thiên xua tay từ chối quần áo mới của Ngô tỷ tỷ, xuống chiếc áo khoác l vũ của Tào trên nghĩ, Quần áo của Tào đẹp nhất.
Mọi trên bàn đều nhận ra nghĩ, Mẹ của Bạn học Tạ cũng giống cô, kh giống thường.
Ngô Lệ Toàn thở dài, quay sang bạn trai.
Ân Phụng Xuân nói nhỏ bên tai cô nghĩ, Cứ để đó, nhét vào túi hành lý của mẹ nuôi em .
ta thích mẹ vợ như vậy.
Món ăn được dọn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-2143.html.]
Kh lâu sau, bát của Tôn Dung Phương đầy ắp thức ăn, khiến bà vội vàng nói với bên cạnh: “Tào bác sĩ, cháu cứ tự ăn , đừng gắp thức ăn cho bác nữa. Bác ăn chút đồ trên xe , kh đói lắm.”
Do quen gắp thức ăn cho tiểu sư mỗi khi ăn cơm, Tào Dũng theo thói quen gắp đầy bát cho mẹ cô, th vậy liền dừng đũa lại, nói: “Bác gái, bác cứ từ từ ăn. Bát nhỏ, thức ăn kh nhiều đâu ạ.”
Cảm th mọi ở đây quá nhiệt tình, Tôn Dung Phương lại quay đầu, th bát nhỏ của con trai cũng đầy ắp thức ăn.
M trai thi nhau gắp thức ăn cho bé.
“Đừng gắp cho nó nữa.” Tôn Dung Phương đành nói ra việc con trai bà đã ăn trước đó, “Nó xuống tàu đã ăn hamburger và khoai tây chiên, no .”
Tạ Hữu Thiên đang nhai miếng sườn xào mà trai gắp cho, mẹ kh nói, bản thân cũng quên mất đã ăn tối .
“Ăn xong cái này thì ra kia nghỉ ngơi .” Tôn Dung Phương nói với con trai.
Biết tối nay còn món ngon khác, lúc nãy đã kh ăn nhiều như vậy. Tạ Hữu Thiên đĩa cánh gà quay trên bàn với vẻ mặt tiếc nuối.
“ để dành cho em nhé? Đợi tối nay em đói bụng thì ăn.” Th bé thèm thuồng, Tào Dũng liền gọi nhân viên phục vụ l hộp đựng cánh gà.
Tào tốt nhất. Tạ Hữu Thiên gật đầu lia lịa.
Con trai bà cứ bám l Tào, Tôn Dung Phương th kh ngăn cản được.
Sau khi đựng cánh gà cho bé xong, Tào Dũng đưa bé ra ghế sofa ngồi, tìm l hộp trò chơi xếp hình cho bé chơi.
Mọi trên bàn ăn đều vài câu hỏi muốn hỏi mẹ của Tạ Uyển Oánh.
“Bác gái, Oánh Oánh trước đây luôn chỉ biết học à?” Hà Quang Hữu là đầu tiên mở lời, tò mò về sự chăm chỉ của Bạn học Tạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.