Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 2148:
“Chúng khám ở phòng khám, bác sĩ dùng gi gói thuốc, kh ghi tên thuốc. hỏi bác sĩ, nói là vitamin và một số thuốc Đ y, tác dụng ều hòa. Sau khi uống thuốc, nó đại tiện. Nhưng từ hôm qua đến nay thì kh.” Tôn Dung Phương phối hợp kể chi tiết bệnh sử của con trai cho bác sĩ.
Mẹ của Bạn học Tạ trả lời rõ ràng, mạch lạc, là hình mẫu phụ đưa con khám bệnh.
Các bác sĩ gật đầu hài lòng, hỏi thêm: “Đi tiểu bình thường chứ ạ?”
“Tiểu tiện thì bình thường.”
“Hữu Thiên bị nôn mửa kh? Nếu kh nôn, thì nó cảm th buồn nôn kh?”
Câu hỏi này lẽ hỏi lại bé.
“Bác gái, bác cứ ngồi, chúng cháu hỏi nó.” Th Tôn Dung Phương định đứng dậy, Hà Quang Hữu cất gi bút, an ủi bà.
Hỏi bệnh tình của bệnh nhân, dù là lớn hay trẻ em, là nhiệm vụ của bác sĩ. Bác sĩ giỏi sẽ tự hỏi. Vì trong khi hỏi bệnh nhân, bác sĩ cần quan sát tình trạng của bệnh nhân. những triệu chứng chỉ khi bệnh nhân tự kể mới nhận ra được, lúc này, một bác sĩ giỏi thể nh chóng nắm bắt được m mối của bệnh.
M bác sĩ vây qu bé nằm trên ghế sofa, hỏi nhỏ: “Nói cho biết, bây giờ em muốn nôn kh?”
Tạ Hữu Thiên dường như thể nghe th giọng nói của các , mí mắt vẫn run rẩy, nhưng giọng nói của các kh vào được đầu , như thể một bức tường dày ngăn cách.
Th cơ thể bé run rẩy, lẽ là do đau. Th vậy, m bác sĩ l một chiếc chăn từ khách sạn đắp lên bé.
Các bác sĩ đã quan sát th phản ứng bất thường của bé khi bị bệnh từ sớm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khâu Thụy Vân ra khỏi phòng VIP gọi ện thoại.
“A lô.” Đầu dây bên kia, Tôn Ngọc Ba hỏi, “Ai đ?”
“ nhớ hôm nay nhóm các tự ra ngoài ăn kh?” Khâu Thụy Vân nói.
Gần Tết, các khoa, các nhóm đều được thưởng cuối năm, mọi mời nhau ăn uống liên miên. Tôn Ngọc Ba đáp: “Ừ. Khoa Gan mật các kh cũng ăn ? th cả đám các lên xe mà.”
Cũng vậy, cũng vậy.
“Thầy Đàm ở cạnh kh?”
“ tìm Thầy Đàm làm gì? Thầy Đàm tối nay ra ngoài ăn cơm, kh làm việc. việc thì tìm bác sĩ trực.” Tôn Ngọc Ba biết đối phương kh việc gì sẽ kh gọi đến, liền từ chối.
“ một bệnh nhân, khá đặc biệt ...”
“Bệnh nhân gì? Lãnh đạo à? kh viện trưởng gọi cho Thầy Đàm mà lại là ?” Tôn Ngọc Ba nói kh chịu trách nhiệm chuyện này.
Khâu Thụy Vân bị đối phương ngắt lời liên tục, hơi sốt ruột, nói với đối phương: “ nghe nói hết câu được kh.”
“ nói là bệnh nhân đặc biệt của Đào Trí Kiệt kh? Đào Trí Kiệt kh tự gọi? Mà bệnh nhân đặc biệt của ta thì Thầy Đàm kh quản được, ta thể tìm Cao sư của ta mà.” Tôn Ngọc Ba lại kh cho nói hết câu.
“ nghĩ chúng kh muốn tìm Cao Chiêu Thành ? Nếu kh vì bệnh nhân này quan hệ đặc biệt với Thầy Đàm của các …” Khâu Thụy Vân muốn dậm chân.
“Bệnh nhân quan hệ đặc biệt với Thầy Đàm? Nếu vậy, cần gì gọi ện?” Tôn Ngọc Ba liên tục chặn họng ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.